Bài viết

Người mẹ vá áo lính dưới ánh đèn dầu

Bài viết tái hiện hình ảnh người mẹ đất thép Long An âm thầm bám trụ trong đêm tối chiến tranh để thực hiện công việc hậu phương giản dị mà thiêng liêng là vá áo cho người chiến sĩ qua đó làm nổi bật sự gắn kết giữa lòng dân và ý Đảng cũng như vẻ đẹp của đức hy sinh thầm lặng trong thời hoa lửa.

Tây Ninh15/05/2026Hồ Phúc Trọng Hậu (Xã Đông Thành)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Dưới mái tranh nghèo vùng ven Đức Hòa khi bóng tối phủ dày lên những cánh đồng khóm và rừng tràm biên thùy, có một ánh đèn dầu nhỏ nhoi vẫn kiên trì thắp sáng đêm này qua đêm khác. Đó là nơi người mẹ đất thép đang tỉ mẩn luồn từng sợi chỉ, vá lại những vết rách trên tấm áo của người chiến sĩ giải phóng. Trong không gian tĩnh lặng ngay sát đồn giặc cũ, tiếng kim đâm qua vải nghe đều đặn như nhịp đập trái tim nhẫn nại của mẹ, một trái tim đã đi qua biết bao thăng trầm của "Thời hoa lửa" để giữ vững mạch máu cách mạng cho quân dân Long An "Trung dũng kiên cường". Những đường kim mũi chỉ của mẹ không chỉ là để lành lại tấm áo sờn vai, mà là để đắp bồi thêm niềm tin và sức mạnh cho những người con đang bám trụ dưới lòng địa đạo Đức Huệ.

Những chiếc áo lính gửi về cho mẹ thường mang theo mùi của đất phèn, mùi khói súng và cả những vệt máu khô của những trận đánh đặc công mưu trí cùng anh Võ Văn Chương hay những sinh viên trẻ vừa rời ghế nhà trường tại Đức Hòa. Mẹ nâng niu từng thớ vải như nâng niu chính da thịt của các con mình. Khí tiết của tiền bối như cụ Võ Văn Tần thấm đẫm trong tâm thức, dạy mẹ rằng mỗi việc làm dù nhỏ bé nhất cũng là một đóng góp cho lời thề "Độc lập hay là chết". Dưới ánh đèn dầu leo lét, đôi mắt mẹ dù đã mờ đục vì thời gian vẫn tinh tường nhận ra từng vết rách do gai tràm cào xé hay mảnh đạn xượt qua, để rồi bằng đôi bàn tay chai sần, mẹ khéo léo biến những "vết thương" trên áo thành những đường khâu chắc chắn, bền bỉ như chính lòng tận trung của người dân vùng đất biên thùy này.

Cảm xúc của mẹ trong những đêm vá áo là một sự giao thoa kỳ lạ giữa nỗi lo âu và niềm hy vọng. Mẹ vá áo cho con nhưng trong lòng lại cầu mong con không bao giờ phải nhận thêm những vết rách mới trên cơ thể mình. Tình yêu quê hương Long An của mẹ lúc này hiện lên thật dung dị: nó nằm ở ngọn đèn dầu được che chắn cẩn thận để không lọt ánh sáng ra ngoài làm lộ hầm bí mật, nằm ở sự chăm chút cho manh áo người lính được ấm áp hơn trong những đêm hành quân xuyên rừng. Mẹ hiểu rằng khi các con mặc tấm áo mẹ vá, các con sẽ mang theo hơi ấm của hậu phương, mang theo lời ru của đất mẹ vào mỗi trận đánh, biến những điều giản đơn nhất thành sức mạnh phi thường để bảo vệ từng tấc đất quê hương.

Hậu chiến, khi ánh đèn dầu năm xưa đã được thay bằng ánh điện rực rỡ của một Đức Hòa đang trên đà đổi mới, hình ảnh người mẹ vá áo vẫn mãi là một ký ức xúc động trong tâm khảm những người trở về. Tấm áo ấy có thể đã cũ, đường chỉ vá có thể đã sờn, nhưng giá trị về tình quân dân và sự hy sinh thầm lặng của mẹ thì vẫn vẹn nguyên và lấp lánh xuyên qua các thế kỷ. Mẹ đã vá lại một thời đạn bom bằng lòng bao dung, vá lại những mất mát bằng sự kiên trì sống và cống hiến. Di sản mẹ để lại chính là bài học về sự tận tụy không cần tôn vinh, nhắc nhở thế hệ trẻ hôm nay rằng mỗi thành quả của hòa bình đều được kết tinh từ những hy sinh nhỏ bé nhưng bền bỉ như ngọn đèn dầu trong đêm của mẹ năm nào.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Người mẹ vá áo lính dưới ánh đèn dầu | Câu chuyện thời hoa lửa