Cựu chiến binh

Người mẹ và bức ảnh cũ

Lào Cai19/05/2026Lý Cờ Mẩy (xã Mường Bo)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

rong ngăn tủ gỗ cũ đặt ở góc nhà, có một chiếc hộp nhỏ đã bạc màu theo năm tháng. Bên trong, người mẹ luôn giữ một thứ duy nhất ở vị trí trang trọng nhất — một bức ảnh đã cũ, viền ảnh cong nhẹ, màu sắc nhạt đi như thể ký ức cũng đang dần phai theo thời gian. Trong bức ảnh là một người con trai trẻ. Ánh mắt sáng, nụ cười còn rất trong, và bộ quân phục chỉnh tề. Đó là bức ảnh chụp trước ngày anh lên đường. Ngày ấy, người mẹ không nghĩ rằng mình sẽ phải nhìn tấm ảnh này nhiều đến như vậy, và càng không nghĩ nó sẽ trở thành điều duy nhất còn lại rõ ràng nhất về con mình. Mỗi sáng, bà lại mở hộp ra một lần. Không phải để nhìn lâu, mà chỉ để xác nhận rằng nó vẫn còn ở đó. Như một thói quen. Như một cách giữ cho ký ức không bị thời gian làm mờ đi hoàn toàn. Có những ngày bà lau bức ảnh rất nhẹ, như sợ chỉ cần chạm mạnh hơn một chút, khuôn mặt trong đó sẽ tan biến. Có những ngày bà chỉ ngồi im nhìn nó, không nói gì, không khóc, nhưng ánh mắt thì như đang đi rất xa — xa hơn cả con đường mà người con đã từng đi. Người ta nói bà đã quen với việc chờ đợi. Nhưng không ai thật sự “quen” với chờ đợi. Chỉ là thời gian khiến nó trở thành một phần của đời sống, giống như hơi thở — vẫn tồn tại, nhưng không còn được gọi tên thường xuyên. Có những buổi chiều, khi ánh nắng nghiêng qua khung cửa, bức ảnh cũ như sáng lên một chút. Khi ấy, bà thường kể chuyện, như thể người trong ảnh vẫn còn đang ngồi đâu đó trong căn nhà này. — Hôm nay ngoài chợ có mớ rau rất tươi…
— Mùa này lúa ngoài đồng xanh lắm… Những câu nói rất nhỏ, nhưng bà vẫn nói. Không phải để nhận lại câu trả lời. Mà để giữ cho mối liên kết ấy không bị cắt đứt hoàn toàn bởi sự im lặng. Có người hàng xóm từng hỏi: — Bà có còn hy vọng không? Bà không trả lời ngay. Chỉ nhìn vào bức ảnh rất lâu rồi nói: — Tôi không biết. Rồi bà cười nhẹ, một nụ cười không rõ là buồn hay bình thản. Thời gian trôi qua, ngôi nhà cũ vẫn đứng đó. Người mẹ già đi từng ngày, bước chân chậm lại, nhưng chiếc hộp gỗ vẫn được mở ra mỗi sáng. Bức ảnh vẫn ở đó. Không thay đổi. Chỉ có người nhìn nó là thay đổi. Một ngày, khi bà không còn đủ sức ra khỏi giường, người ta thấy chiếc hộp vẫn nằm cạnh gối. Bà không còn nói nhiều nữa, nhưng đôi mắt vẫn hướng về phía đó, như thể đang nhìn một điều gì đó rất quen thuộc. Bức ảnh cũ vẫn giữ nguyên nụ cười. Còn người mẹ thì dần rời xa những âm thanh của hiện tại. Nhưng trong ký ức của bà, người con trai trong bức ảnh chưa bao giờ thực sự biến mất. Chỉ là đang ở một nơi rất xa. Một nơi mà tình yêu của người mẹ vẫn có thể chạm tới — dù không còn lời hồi đáp.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn