Mẹ Việt Nam Anh hùng

Người mẹ và bức ảnh không bao giờ cũ

Bài viết ghi lại câu chuyện của bà Phạm Thị Hòa – một người mẹ có con hy sinh trong kháng chiến chống Mỹ. Qua ký ức của bà, hình ảnh hậu phương thời chiến hiện lên đầy xúc động, phản ánh sự hy sinh thầm lặng nhưng to lớn của những người ở lại.

Hưng Yên13/08/2026Liên chi Đoàn khoa Cơ khí (Trường Đại học Kỹ thuật Công nghiệp - ĐHTN )2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Chiến tranh thường được nhắc đến với những trận đánh khốc liệt và những người lính nơi tiền tuyến. Nhưng phía sau những chiến công ấy là những người mẹ, người vợ, những con người âm thầm chịu đựng mất mát. Trong một lần tìm hiểu về lịch sử địa phương, tôi đã gặp bà Phạm Thị Hòa – một người mẹ đã dành cả cuộc đời để chờ đợi một người con không bao giờ trở về.

Ngôi nhà nhỏ của bà nằm yên tĩnh giữa một con ngõ. Trên bàn thờ, bức ảnh của người con trai được đặt trang trọng, luôn có hương khói mỗi ngày. Khi nhắc đến con, bà nhẹ nhàng lau tấm ảnh, như một thói quen đã kéo dài hàng chục năm.

Con trai bà, anh Phạm Văn Tuấn, nhập ngũ khi mới 20 tuổi. Đó là những năm chiến tranh đang ở giai đoạn ác liệt nhất. “Nó đi mà chỉ kịp nói với tôi một câu: ‘Mẹ ở nhà giữ gìn sức khỏe, con đi rồi sẽ về’,” bà kể, giọng chậm rãi nhưng đầy xúc động.

Nhưng lời hứa ấy đã không thể thực hiện.

Năm 1972, gia đình nhận được giấy báo tử. Tin dữ đến bất ngờ khiến bà gần như gục ngã. “Tôi không tin. Tôi cứ nghĩ là nhầm lẫn. Tôi chờ nó về… chờ mãi,” bà nói, ánh mắt đượm buồn.

Những năm tháng sau đó là chuỗi ngày dài của sự chờ đợi và nhớ thương. Không có điều kiện để tìm kiếm hay đi thăm nơi con hy sinh, bà chỉ biết gửi gắm nỗi lòng qua những nén hương. “Tôi không biết nó nằm ở đâu. Nhưng tôi tin nó vẫn luôn ở gần mình,” bà chia sẻ.

Cuộc sống thời chiến đã khó khăn, cuộc sống sau chiến tranh của bà cũng không dễ dàng hơn. Một mình bà vừa làm lụng, vừa chăm lo gia đình, vừa mang trong lòng nỗi đau mất con. Nhưng điều khiến tôi khâm phục là sự kiên cường của bà.

Bà không than trách, không oán hận. Ngược lại, bà luôn tự hào về con trai mình. “Nó hy sinh vì đất nước. Tôi đau, nhưng tôi không hối tiếc,” bà nói.

Trong câu chuyện của bà, tôi cảm nhận rõ sự hy sinh không chỉ nằm ở chiến trường, mà còn ở hậu phương. Những người mẹ như bà đã chấp nhận mất mát lớn lao để đất nước có được hòa bình.

Điều khiến tôi xúc động nhất là thói quen mỗi tối của bà. Trước khi đi ngủ, bà luôn ngồi trước bàn thờ con, kể cho con nghe về một ngày đã qua. “Tôi nói để nó biết là nhà mình vẫn ổn. Dù nó không trả lời, nhưng tôi thấy lòng nhẹ hơn,” bà tâm sự.

Chiến tranh đã lùi xa, nhưng nỗi đau thì không bao giờ mất đi. Nó chỉ lặng lẽ nằm lại trong trái tim của những người ở lại, như bà Hòa – một người mẹ suốt đời mang theo ký ức về con.

Cuộc gặp gỡ với bà khiến tôi hiểu rằng, để có được hòa bình hôm nay, không chỉ có sự hy sinh của những người trực tiếp cầm súng, mà còn có cả nước mắt của những người mẹ, những gia đình phía sau.

Rời khỏi ngôi nhà nhỏ ấy, tôi không khỏi ám ảnh bởi hình ảnh bức ảnh cũ trên bàn thờ – một bức ảnh đã bạc màu theo thời gian, nhưng chưa bao giờ phai nhạt trong trái tim người mẹ.

Có lẽ, trong trái tim bà, con trai mình chưa bao giờ rời xa. Và bức ảnh ấy – dù cũ đi theo năm tháng – vẫn luôn là một phần sống động của ký ức, của tình yêu và của sự hy sinh không thể đo đếm.


Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn