Người Mẹ Và Chiếc Ghế Tre
Người Mẹ Và Chiếc Ghế Tre
Ở cuối làng Đông, dưới gốc nhãn già trước sân, có một chiếc ghế tre đã bạc màu theo năm tháng.
Người ta bảo chiếc ghế ấy đã ở đó từ ngày anh Tấn lên đường nhập ngũ.
Sáng hôm ấy, mùa hè năm 1968, người mẹ tiễn con ra đầu làng. Trước khi đi, anh quay lại dặn:
— Mẹ nhớ giữ gìn sức khỏe. Con đi rồi sẽ về.
Bà cười, gật đầu.
Nhưng từ ngày ấy, cứ mỗi chiều bà lại mang chiếc ghế tre ra ngồi trước cổng.
Ban đầu là để ngóng thư.
Sau đó là ngóng tin.
Rồi chỉ đơn giản là ngóng.
Mùa lúa chín bà ngồi đó.
Mùa mưa bão bà ngồi đó.
Mùa đông rét cắt da, chiếc áo bông quấn chặt quanh người, bà vẫn ngồi đó.
Người làng thương tình thường bảo:
— Bà vào nhà nghỉ đi.
Bà chỉ cười.
— Biết đâu hôm nay nó về.
Năm 1974, giấy báo tử được gửi tới.
Cả làng khóc.
Riêng bà không khóc.
Bà cẩn thận gấp tờ giấy lại, đặt lên bàn thờ rồi chiều hôm ấy vẫn mang ghế ra ngồi như mọi ngày.
Nhiều năm sau, khi có người hỏi vì sao, bà chỉ nói:
— Nó không về nữa thật. Nhưng mẹ quen ngồi đợi rồi.
Ngày bà mất, con cháu đem chiếc ghế tre đặt cạnh bàn thờ.
Không ai nỡ bỏ đi.
Bởi chiếc ghế ấy không chỉ là một vật dụng.
Nó là cả một đời chờ đợi của người mẹ Việt Nam trong chiến tranh.



