NGƯỜI MẸ VÀ CHIẾC VÕNG
Nguyễn Ngọc Bảo Linh
Trong sân nhà có một chiếc võng cũ.
Ngày nhỏ, người con thường nằm trên đó nghe mẹ kể chuyện.
Mỗi khi mệt, anh lại gọi:
“Mẹ ơi, mắc võng cho con.”
Mẹ vừa mắc vừa cười:
“Lớn rồi mà còn như trẻ con.”
Ngày anh lên đường, chiếc võng vẫn ở đó.
Sau này, người con không trở về.
Người mẹ vẫn giữ chiếc võng.
Con cháu nhiều lần muốn thay bằng chiếc mới.
Bà nói:
“Để bà dùng cái này.”
Nhưng thật ra bà không chỉ muốn dùng võng.
Bà muốn giữ lại nơi từng có con trai nằm.
Nhiều năm sau, bà già yếu.
Một buổi chiều, bà nằm trên chiếc võng và kể cho cháu nghe về người con.
Bà nói:
“Ngày nhỏ chú cháu hay nằm đây.”
Đứa trẻ hỏi:
“Chú có ngoan không?”
Bà cười:
“Cũng có lúc nghịch lắm.”
Cả hai cùng cười.
Chiếc võng khẽ đung đưa.
Gió thổi qua sân.
Một buổi chiều bình thường trở thành khoảnh khắc rất đặc biệt.
Bởi người mẹ không chỉ nhớ con bằng nước mắt.
Bà nhớ con bằng những câu chuyện vui.
Và những câu chuyện ấy giúp thế hệ sau biết rằng người đã mất từng là một cậu bé có tiếng cười, có tuổi thơ và có một người mẹ luôn yêu thương mình.



