Người mẹ và chiến sĩ
xóm Đồng Tâm nằm giữa những cánh đồng hoang, vừa trải qua trận pháo dữ dội. Bà Mai, hơn 50 tuổi, là người duy nhất còn ở lại chăm sóc những trẻ mồ côi. Một buổi sáng, bà thấy một chiến sĩ trẻ bị thương nằm ven đường. Anh tên Hải, 19 tuổi, kiệt sức và gần như không thể đi tiếp.
Bà Mai đưa anh vào nhà, băng bó vết thương, cho ăn uống, và kể cho anh nghe về ngôi làng, về những đứa trẻ đang chờ anh giúp đỡ. Trong những ngày tiếp theo, bà cùng Hải giúp dân làng dọn dẹp đống đổ nát, trồng lại hoa màu và sửa sang lại nhà cửa.
Qua thời gian, Hải và bà Mai trở nên như mẹ con, cùng nhau bảo vệ trẻ em và những người già trong làng. Dù chiến tranh vẫn tiếp diễn, tình quân dân ấy khiến Hải cảm thấy vững vàng và kiên cường hơn, biết rằng bảo vệ dân làng là nghĩa vụ và cũng là động lực sống còn.
Khi hòa bình trở lại, Hải rời làng, nhưng ông và bà Mai vẫn giữ liên lạc, cùng nhau kể lại câu chuyện về những ngày gian khổ mà tình quân dân đã tạo nên sức mạnh phi thường.



