Người mẹ và chuyến đò "không khứ hồi"
Bên bờ Bắc sông Thạch Hãn, có mẹ Nguyễn Thị Ngư, người mà các chiến sĩ vẫn gọi là "Mẹ của Thành cổ". Công việc của mẹ mỗi đêm là chèo một con thuyền thúng nhỏ, len lỏi qua làn đạn pháo sáng để đưa các chiến sĩ trẻ sang sông.
Có một đêm mưa tầm tã, mẹ đón một đoàn tân binh toàn những gương mặt còn búng ra sữa. Một cậu lính trẻ cứ bám lấy tay mẹ, run run hỏi: "Mẹ ơi, bên kia sông có xa không mẹ?". Mẹ Ngư nắm lấy bàn tay lạnh ngắt của cậu lính, thầm thì: "Gần lắm con ơi, chỉ mấy nhịp chèo thôi, nhưng nhớ phải nằm sát xuống lòng thuyền nghe con".
Sự thật là, mẹ biết dòng sông Thạch Hãn lúc đó là "dòng sông máu". Mỗi nhịp chèo của mẹ là một lần mẹ đánh cược mạng sống với tử thần. Khi con thuyền ra đến giữa dòng, một quả pháo nổ ngay bên mạn, nước sông bắn lên tung tóe, nhuốm một màu đỏ đục ngầu. Mẹ không màng đến vết thương bên vai, vẫn nghiến răng chèo cho đến khi con thuyền cập bến bờ Nam. Tiễn các con lên bờ, mẹ chỉ kịp nhìn theo những chiếc bóng mờ ảo biến mất vào làn khói đạn. Mẹ biết, nhiều người trong số họ sẽ không bao giờ quay lại chuyến đò khứ hồi. Mẹ quay thuyền về, nước mắt hòa cùng nước sông, rồi lại tiếp tục đón đợt lính mới. Cứ thế, mẹ trở thành "gạch nối" duy nhất giữa sự sống và cái chết, giữa hậu phương và chiến trường.



