Người mẹ vá cờ
Ở cuối làng có một người mẹ già sống lặng lẽ. Con trai bà ra trận từ ngày còn rất trẻ. Mỗi khi cờ Tổ quốc rách vì bom đạn, bà lại lặng lẽ vá cờ bằng đôi tay run run. Bà bảo: “Cờ còn, con còn.” Ngày nhận giấy báo tử, bà không khóc. Bà chỉ vá lại lá cờ lần cuối, treo trước ngõ. Trong gió chiều, lá cờ bay phần phật, đỏ thắm như máu những người con đã ngã xuống. Đó là biểu tượng lặng lẽ mà thiêng liêng của thời hoa lửa.
Ở cuối làng có một người mẹ già sống lặng lẽ. Con trai bà ra trận từ ngày còn rất trẻ. Mỗi khi cờ Tổ quốc rách vì bom đạn, bà lại lặng lẽ vá cờ bằng đôi tay run run. Bà bảo: “Cờ còn, con còn.”
Ngày nhận giấy báo tử, bà không khóc. Bà chỉ vá lại lá cờ lần cuối, treo trước ngõ. Trong gió chiều, lá cờ bay phần phật, đỏ thắm như máu những người con đã ngã xuống. Đó là biểu tượng lặng lẽ mà thiêng liêng của thời hoa lửa.


