Cựu chiến binh

Người mẹ “vá đường” trong đêm

Ở vùng đất lửa Vĩnh Linh, nơi từng hứng chịu biết bao trận mưa bom bão đạn, có một người mẹ già lặng lẽ góp phần làm nên những con đường của sự sống.

Hà Tĩnh06/04/2026Ban Biên tập tổng hợp2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Đêm xuống, khi tiếng máy bay đã tạm ngớt, cũng là lúc mẹ cùng dân làng lặng lẽ bước ra. Không ánh đèn, không một lời than thở, chỉ có tiếng cuốc xẻng chạm vào đất đá và nhịp thở gấp gáp giữa màn đêm. Những hố bom sâu hoắm – dấu tích của chiến tranh – nhanh chóng được lấp đầy bởi những sọt đất, sọt đá được gánh trên đôi vai gầy guộc. Đôi bàn tay mẹ đã chai sạn theo năm tháng. Mỗi lần cúi xuống, nhặt từng viên đá, mẹ như đang gom góp tất cả tình yêu thương của mình gửi vào đó. Con của mẹ đang ở chiến trường xa, như bao người con khác của quê hương. Và mẹ tin rằng, con đường mẹ vá lại đêm nay sẽ là con đường để những đoàn xe ra tiền tuyến, để những người lính – trong đó có con mình – có thêm cơ hội trở về. “Mỗi viên đá mình đặt xuống là một bước chân của con mình gần hơn ngày về.” Câu nói ấy không chỉ là niềm tin, mà còn là sức mạnh để mẹ vượt qua mỏi mệt, vượt qua cả nỗi sợ hãi thường trực. Bom có thể rơi bất cứ lúc nào, nhưng mẹ vẫn đi, vẫn làm. Bởi với mẹ, từng mét đường thông suốt là từng hy vọng được nối dài. Giữa chiến tranh khốc liệt, những con người như mẹ không cầm súng, nhưng lại góp phần làm nên chiến thắng bằng sự bền bỉ, hy sinh thầm lặng. Họ chính là hậu phương vững chắc, là điểm tựa tinh thần cho tiền tuyến. Ngày nay, những con đường ở Vĩnh Linh đã bằng phẳng, xanh màu cây lá. Nhưng đâu đó trong từng thớ đất, từng viên đá, vẫn còn in dấu bàn tay của mẹ – người đã “vá đường” trong đêm bằng cả trái tim của một người mẹ Việt Nam. Câu chuyện ấy nhắc ta nhớ rằng: chiến tranh không chỉ có tiếng súng, mà còn có những hy sinh lặng thầm. Và đôi khi, chính những con người bình dị nhất lại làm nên những điều phi thường nhất.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn