NGƯỜI MẸ VÀ HŨ MẮM
Bà Tư từng có một hũ mắm nhỏ.
Mỗi khi con trai đi xa, bà lại làm một ít gửi theo.
Mắm để được lâu.
Chỉ cần thêm chút rau cũng thành một bữa ăn.
Người con đi nhiều nơi.
Mỗi lần nhận được gói đồ từ nhà, anh đều chia cho bạn bè.
Ai cũng thích món mắm mẹ gửi.
Một người bạn nói chưa từng ăn thứ gì giống vậy.
Anh cười và bảo đó là mùi vị của quê.
Sau này, anh trở về.
Mẹ đã già.
Bà vẫn làm mắm.
Anh bảo mẹ đừng làm nữa.
Bà nói làm quen tay rồi.
Con trai ăn một miếng.
Ông nói vẫn đúng vị ngày trước.
Bà cười.
Đó là một trong những niềm vui giản dị nhất của bà.
Sau khi mẹ mất, anh học cách làm mắm.
Ban đầu không ngon.
Anh làm nhiều lần.
Cuối cùng mới gần giống.
Anh viết công thức ra giấy.
Các con anh học.
Rồi các cháu cũng học.
Món ăn trở thành truyền thống gia đình.
Người ngoài có thể chỉ thấy đó là một hũ mắm.
Nhưng với gia đình, nó là câu chuyện về một người mẹ đã nhiều lần gửi chút hương vị quê nhà cho con ở xa.
Có những thứ không cần đắt tiền.
Một hũ mắm.
Một gói rau.
Một món ăn mẹ làm.
Nhưng đôi khi chính những điều bình thường ấy lại là thứ người đi xa nhớ nhất.



