Bài viết

NGƯỜI MẸ VĨ ĐẠI MẸ NGUYỄN THỊ THỨ

Hưng Yên09/12/2025Lê Như Ngọc Huyền (TRƯỜNG THPT NGUYỄN SIÊU)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Chín lần tiễn con ra trận, chín l Chín lần tiễn con ra trận, chín lần nhận thư báo tử. Câu chuyện về người mẹ Việt Nam anh hùng Nguyễn Thị Thứ đã lấy đi nước mắt của mọi người khi nghe về cuộc đời của mẹ. Mẹ Nguyễn Thị Thứ (1904–2010) là một trong 1.469 người mẹ Việt Nam anh hùng tiêu biểu. Mẹ đã hiến dâng cho Tổ quốc chín người con trai, một người con rể và hai cháu ngoại. Chín người con ấy với bà vẫn luôn là những chàng trai rắn rỏi, cương nghị ngày nào, quyết xin bằng được mẹ cho đi bộ đội. Lần lượt các anh ra đi và không trở về, để lại người mẹ ngày ngày chờ tin con mà nhận lại chỉ là những lá thư báo tử. Một câu nói của mẹ khiến bao người không thể kìm nén được nước mắt:

“Con ơi, chín đứa, ngày nào mẹ chờ đợi,

Chín bát cơm mẹ xới mẹ mong.

Hôm nay bóng cờ phủ kín,

Sao con mãi chẳng về?”

Khu vườn của mẹ Thứ không chỉ là nơi mẹ trồng rau, nuôi bò mà còn là nơi che chở cho các chú bộ đội. Trong các căn hầm của mẹ Thứ – nơi mẹ lặng lẽ che chở, bảo vệ cho các chiến sĩ – có năm căn hầm bí mật được mẹ và các con đào cẩn thận và nguỵ trang để không một ai có thể phát hiện. Mỗi đêm, mẹ để một ngọn đèn dầu nhỏ trên bàn thờ làm ám hiệu cho cán bộ và du kích biết rằng họ có thể an toàn quay về. Mẹ rất khéo léo và dũng cảm để bảo vệ từng hơi thở của các chiến sĩ trong những căn hầm bí mật ấy. Mẹ Thứ đã thực hiện nhiệm vụ thầm lặng mà vô cùng vĩ đại.

Đã từng có một phóng viên hỏi bà:

-“Với quan niệm của người Á Đông, con cái là phúc lộc, là tài sản. Khi người con thứ tư, thứ năm tử trận, tại sao bà vẫn tiếp tục động viên những người con khác ra mặt trận?”

Mẹ Thứ bình tĩnh đáp:

-“Ở nước tôi, Cụ Hồ đã dạy ‘Không có gì quý hơn độc lập, tự do’.

Nên cứ là người Việt Nam, trong đó có các con, các cháu tôi, đều sẵn sàng chiến đấu, hy sinh để giành lại độc lập, tự do. Nếu còn chiến tranh, các con tôi rồi cháu tôi cũng tiếp tục ra chiến trận để giành độc lập, tự do, bình yên mà chúng ta đang được hưởng bây giờ”.

Không có nỗi đau nào lớn hơn nỗi đau khi mẹ nhận được tin người con trai cả, anh Lê Tự Chuyển, đã hy sinh vào lúc 9 giờ sáng ngày 30/4/1975 – chỉ trước vài giờ khi đất nước hoàn toàn thống nhất. Chỉ trước vài giờ nữa thôi, anh đã có thể ôm mẹ vào lòng và nói rằng:

-“Con đã về, đất nước hòa bình rồi mẹ.”

Mẹ Thứ đã từng nói:

-“Giữ con thì mất nước, mà giữ nước thì mất con.

Khi viên đạn xuyên qua tim của người lính, thì nó cũng xuyên qua tim của người mẹ.”

Ta mới thấy không có giấy mực nào có thể miêu tả hết công lao của mẹ Thứ đối với nền hòa bình mà chúng ta đang được hưởng hôm nay. Để bày tỏ lòng biết ơn đối với mẹ, đất nước ta đã xây dựng tượng đài Mẹ Việt Nam anh hùng, lấy hình ảnh mẹ Thứ làm nguyên mẫu để ghi nhớ và tri ân.

Mười bốn lần tiễn người đi, mười hai lần khóc thầm lặng lẽ; các anh không về, chỉ còn mẹ lặng im. Sự hy sinh cao cả của những người mẹ ấy đã giúp cho đất nước có được hòa bình và độc lập như ngày hôm nay. Vì vậy, thế hệ trẻ chúng ta cần phải biết giữ gìn và bảo vệ hòa bình mà thế hệ cha ông đã đánh đổi bằng mồ hôi, xương máu và cả tính mạng.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
NGƯỜI MẸ VĨ ĐẠI MẸ NGUYỄN THỊ THỨ | Câu chuyện thời hoa lửa