Mẹ Việt Nam Anh hùng

NGƯỜI MẸ VĨ ĐẠI - MẸ VIỆT NAM ANH HÙNG NGUYỄN THỊ THỨ

Đà Nẵng05/08/2026Đoàn trường THPT Thái Hòa (Đoàn xã Thái Hòa)5 lượt xem0 lượt chia sẻ

  “Người mẹ ấy tìm con,giữa tiếng reo dân tộc,người vợ ấy tìm chồng giữa đám đông…”.Đất nước ta,đất nước đã đi qua một thời chiến trinh máu lửa,đã chìm mình trong khói đạn triền miên,đã qua rồi một thời khổ đau của đất nước.Đã qua rồi,nhưng dáng hình chiến tranh khốc liệt ấy vẫn mãi chẳng thể xóa nhòa cho những người ở lại.Những người mẹ vẫn khắc khoải tên con trong căn nhà vắng,người vợ vẹn nguyên lòng sắt son suốt nửa thế kỉ,những người con vẫn mong một ngày được đón bố,mẹ về nhà.Trong những năm tháng chiến tranh,có những sự hi sinh không nằm nơi đầu súng,mà nằm trên những đôi mắt già nua ngóng ra hiên nhà mong con về.Những người mẹ nghẹn lại nước mắt tiễn con ra trận,rồi lại như đứt từng khúc ruột khi nghe tin con mình”mang nặng để đau”tử trận nơi sa trường máu chảy.Và có lẽ sẽ không ai thấu nỗi đau ấy hơn người Mẹ Việt Nam Anh Hùng Nguyễn Thị Thứ,người mẹ mười hai lần tiễn con ra chiến trận:9 người con trai,1 người con rể,2 người cháu ngoại,các anh,chị ra đi và mãi mãi nằm lại dưới mưa bom bão đạn.

  Mẹ Thứ phải có tấm lòng rộng lớn từng nào,mới có thể đứng sau,lần lượt nhìn từng tấm lưng các con mình rời đi đến khi khuất dạng,đến cái nơi tàn khốc,không biết ngày trở về ấy.Đứng trước cuộc đời mẹ,dường như mọi lời cảm tạ đều trở nên thật nhỏ bé.Mỗi một lần đất nước gọi tên,lại là một lần trái tim mẹ bị khoét rỗng,lại là một lần mẹ gói ghém nước mắt cất sâu vào đáy lòng để mạnh mẽ bước tiếp,vì mẹ hiểu,đứng sau một gia đình hạnh phúc là một đất nước độc lập.

  Những tờ giấy báo tử trận ấy không làm Mẹ gục ngã,Mẹ biến những đau thương thành khát vọng,thành lòng tin và yêu đất nước,lòng bất khuất không chịu khất phục,thành ngọn lửa căm thù giặc.Mẹ cùng con gái cả Lê Thị Trị xây dựng “pháo đài sống”ngay trong vườn nhà là nơi trú ẩn của hơn 100 cán bộ,chiến sĩ và thương binh.Cựu chiến binh Tự Tân từng kể:”Tôi chui xuống hầm thấy nồi cơm đông to như cái nia,khói thơm mùi lúa mới.Mẹ bưng gáo cơm chuyền từng tay,hơi ấm ấy xua tan mưa gió Phước ”.Mẹ Thứ cứ lặng thầm như vậy,mẹ viết nên bản hùng tráng ca bằng cả đời sương gió,cống hiến cho độc lập dân tộc.Có lẽ,chẳng nỗi đau nào sâu bằng nỗi đau của người mẹ mất con,và cũng chẳng tấm lòng nào bao la hơn tấm lòng người mẹ gửi con cho Tổ Quốc.

  Cuộc đời mẹ Việt Nam Anh Hùng Nguyễn Thị Thứ là một bản hùng ca thiêng liêng,anh dũng mà bất diệt.Trong chuyến đi thăm đất Quảng,em đã thấy Mẹ trên tượng đài cao lớn,sừng sững giữa đất trời lộng gió,Mẹ như đang ôm lấy non sông,dân tộc,mỉm cười vì mong mỏi của Mẹ đã hiện hóa,không chỉ riêng Mẹ Thứ đó cũng là hình ảnh của hàng triệu Người Mẹ Việt Nam Anh Hùng đã hi sinh hạnh phúc riêng mình để đổi lấy hạnh phúc dân tộc.

   Sinh ra khi đất nước đã xa rời tiếng súng,khi những con đường rợp bóng lá cờ đỏ thắm tung bay,nhưng em luôn biết,những ngày tự do chưa từng tự nhiên mà có.Hòa bình đánh đổi bằng máu của những người đi trước,nhưng ước mơ phải xếp lại mực nghiên,sợi tóc bạc trắng và giọt nước mắt lăn dài trên làn da nhăn nheo của người Mẹ.Em luôn nhắc nhở bản thân rằng phải luôn trân trọng và chung tay vào gìn giữ hòa bính và những hình ảnh tươi đẹp của đất nước.Nỗ lực học tập và phát huy rèn luyện,cống hiến cho xã hội đó không chỉ là nghĩa vụ của người trẻ mà còn là sự tri ân sâu sắc và trân thành nhất đến những liệt sĩ,những Người Mẹ Việt Nam Anh Hùng đã ngã xuống,đã hi sinh vì ước mơ độc lập.

  Thời gian sẽ xóa mờ đi mọi thứ,sẽ phủi bụi lên những trang sách sử,nhưng những hi sinh anh dũng của Mẹ Nguyễn Thị Thứ nói riêng và các liệt sĩ,thương binh,những người lính đã từng nhuốm máu bụi sa trường sẽ chẳng thể nào phai mờ trong tim con người đất Việt.

 

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
NGƯỜI MẸ VĨ ĐẠI - MẸ VIỆT NAM ANH HÙNG NGUYỄN THỊ THỨ | Câu chuyện thời hoa lửa