NGƯỜI MẸ VIỆT BẮC
Giữa núi rừng Việt Bắc những năm kháng chiến chống Pháp, có một người mẹ được bà con gọi thân thương là Mẹ Sương.
Ngôi nhà sàn của mẹ nằm sâu trong thung lũng. Bề ngoài đó chỉ là căn nhà đơn sơ của một người dân tộc Tày, nhưng bên trong lại là nơi nuôi giấu nhiều cán bộ cách mạng.
Mỗi khi có cán bộ đến, mẹ luôn chuẩn bị cơm nước chu đáo. Dù cuộc sống khó khăn, mẹ vẫn dành phần gạo ngon nhất cho những người chiến sĩ.
Một lần, địch bất ngờ càn vào bản. Chúng nghi ngờ có cán bộ đang trú ẩn trong nhà mẹ.
Tên chỉ huy dẫn lính đến khám xét.
Lúc ấy, hai cán bộ đang ẩn dưới hầm bí mật ngay dưới sàn nhà.
Mẹ Sương bình tĩnh tiếp chuyện. Khi địch hỏi, mẹ chỉ cười:
– Nhà tôi nghèo thế này thì giấu ai được?
Bọn lính lục tung mọi thứ nhưng không phát hiện gì.
Trước khi rời đi, chúng còn đe dọa:
– Nếu phát hiện chứa chấp Việt Minh sẽ bị xử nặng.
Sau khi quân địch đi khỏi, các cán bộ từ dưới hầm bước lên. Một người xúc động:
– Mẹ vừa cứu chúng con.
Mẹ chỉ nhẹ nhàng đáp:
– Các con đánh giặc cứu nước. Mẹ làm được gì thì làm.
Nhiều năm kháng chiến trôi qua, ngôi nhà của mẹ đã che chở cho biết bao cán bộ cách mạng.
Ngày hòa bình lập lại, nhiều người quay trở về thăm mẹ. Có người đã trở thành cán bộ cấp cao, có người là sĩ quan quân đội.
Nhưng trong mắt họ, mẹ Sương vẫn là người mẹ Việt Bắc giản dị năm nào.
Câu chuyện của mẹ là minh chứng cho tình yêu nước sâu sắc và sự hy sinh thầm lặng của hàng triệu người mẹ Việt Nam trong cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp.



