Khác

Người mẹ Việt Nam anh hùng

Người mẹ Việt Nam anh hùng

Tuyên Quang22/08/2026Trường Ngoại ngữ - ĐHTN (Trường Ngoại ngữ - ĐHTN)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Có những buổi chiều tháng Ba, khi ngồi giữa giảng đường rộng sáng ánh đèn, tôi chợt nghĩ về một thời đất nước chìm trong khói lửa. Thời ấy không có wifi, không có những cuộc hẹn cà phê cuối tuần, chỉ có tiếng bom rơi và những lời thề “quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh”. Thế hệ chúng tôi gọi đó là lịch sử. Nhưng với những con người đã đi qua, đó là tuổi trẻ – một tuổi trẻ rực cháy như hoa lửa.

Tôi gặp ông Ba – một cựu thanh niên xung phong từng tham gia chiến dịch ở Đường Trường Sơn – vào một buổi sinh hoạt Đoàn. Ông không cao lớn, giọng nói trầm và chậm, nhưng ánh mắt vẫn ánh lên thứ ánh sáng lạ kỳ khi nhắc về năm tháng cũ. Ông kể, ngày ấy mới mười tám tuổi, rời quê lên đường với một chiếc ba lô con cóc và lời dặn của mẹ: “Đi đi con, đất nước cần.”

Những năm kháng chiến chống Mỹ cứu nước, con đường Trường Sơn không chỉ là tuyến vận tải chiến lược mà còn là nơi thử thách lòng người. Bom rơi ngày đêm, đất đá đổ xuống như mưa. Có những đêm, ông và đồng đội phải lấy thân mình lấp hố bom để xe kịp qua. “Sợ không?” – tôi hỏi. Ông cười: “Sợ chứ. Nhưng sợ nhất là đất nước không còn.” Câu trả lời ấy khiến tôi lặng người. Thì ra, giữa ranh giới mong manh của sự sống và cái chết, họ vẫn chọn đặt Tổ quốc lên trên bản thân.

Ông Ba kể về Lan – cô giao liên nhỏ bé, người đã ngã xuống khi chưa kịp tròn hai mươi. Lan từng nói, sau hòa bình sẽ học sư phạm để dạy học. Ước mơ giản dị ấy mãi nằm lại giữa đại ngàn. Mỗi lần nhắc đến Lan, ông dừng lại rất lâu. Tôi hiểu, ký ức không bao giờ cũ, chỉ là ta học cách sống chung với nó.

Tôi cũng từng đến thăm một Bà Mẹ Việt Nam Anh hùng ở quê ngoại. Trên bàn thờ là di ảnh hai người con hy sinh trong kháng chiến. Mẹ bảo: “Mất con đau lắm chứ. Nhưng nếu được chọn lại, mẹ vẫn cho con đi.” Câu nói ấy giản dị mà kiêu hãnh. Trong đôi mắt đã mờ đục vì thời gian, tôi thấy cả một bầu trời hy sinh lặng lẽ. Những người mẹ ấy chính là hậu phương vững chãi, là cội nguồn của sức mạnh Việt Nam.

Chúng tôi – những người trẻ sinh ra trong hòa bình – nhiều khi than mệt vì một kỳ thi, buồn vì một mối tình, lo lắng vì vài áp lực nhỏ bé. So với những năm tháng “hoa lửa”, những nỗi buồn ấy bỗng trở nên nhẹ tênh. Nhưng điều tôi nhận ra không phải để so sánh ai khổ hơn, mà để hiểu rằng: tự do hôm nay được đánh đổi bằng máu và nước mắt.

Thời hoa lửa không chỉ có mất mát. Đó còn là thời của lý tưởng trong trẻo, của tình đồng đội keo sơn, của niềm tin sắt đá vào ngày mai. Chính niềm tin ấy đã đưa dân tộc ta đi qua những cột mốc lịch sử như Cách mạng Tháng Tám, mở ra kỷ nguyên độc lập cho đất nước.

Viết lại những câu chuyện này, tôi không muốn chỉ chép lại sách giáo khoa. Tôi muốn nhìn họ như những con người trẻ tuổi – cũng biết yêu, biết mơ, biết sợ – nhưng đã chọn dấn thân khi Tổ quốc gọi tên. Họ không phải những bức tượng đồng bất động, mà là những trái tim từng đập rất nhanh giữa mưa bom bão đạn.

Nếu gọi quá khứ là “hoa lửa”, thì hiện tại của chúng tôi chính là những cánh hoa được nở trong hòa bình. Trách nhiệm của người trẻ hôm nay không còn là cầm súng ra trận, mà là học tập, lao động, sống tử tế và gìn giữ ký ức ấy. Bởi khi còn nhớ về họ, chúng ta còn biết trân trọng từng ngày bình yên.

Và mỗi khi hoàng hôn buông xuống, tôi lại nghĩ: ở một nơi nào đó giữa đại ngàn Trường Sơn, những “bông hoa lửa” năm xưa vẫn âm thầm tỏa sáng – soi đường cho thế hệ chúng tôi bước tiếp.


Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Người mẹ Việt Nam anh hùng | Câu chuyện thời hoa lửa