Khác

Người mẹ Việt Nam anh hùng.

Người mẹ Việt Nam anh hùng.

Quảng Ninh03/07/2026Nguyễn Minh Hằng (LCĐ Khoa Sư phạm DH11TO01A)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Đất nước mình có biết bao người mẹ đã đi qua cuộc chiến bằng trái tim can trường và đôi bàn tay chai sần vì sương gió. Câu chuyện về Mẹ Thứ — mẹ Việt Nam anh hùng Nguyễn Thị Thứ — chính là một bản hùng ca lặng lẽ như thế.
Mái tranh nghèo và những lá thư không hồi kết
Tại mảnh đất Điện Bàn, Quảng Nam đầy nắng gió, có một ngôi nhà nhỏ mà khói bếp luôn vương vấn trên mái rạ. Ở đó, Mẹ Thứ sống cuộc đời bình dị của một người phụ nữ miền Trung: tảo tần, chắt bóp từng hạt gạo, củ khoai. Nhưng đằng sau vẻ ngoài khắc khổ ấy là một sự hy sinh mà không lời lẽ nào diễn tả xiết.
Trong những năm tháng kháng chiến chống Pháp rồi chống Mỹ, từng người con của mẹ lần lượt khoác ba lô lên đường. Mỗi lần tiễn một đứa con đi, mẹ lại đứng dưới gốc đa đầu làng, nhìn theo cho đến khi bóng áo xanh khuất hẳn sau rặng tre. Mẹ không khóc trước mặt con, chỉ dặn một câu chắc nịch:"Cứ đi mà cứu nước, việc nhà đã có bu lo."Nỗi đau hóa thành đá núi
Nhưng chiến tranh vốn dĩ tàn khốc. Tin dữ ập về nhà mẹ không phải một lần, mà là chín lần. Chín người con trai, một người con rể và một người cháu ngoại của mẹ đã mãi mãi nằm lại nơi chiến trường.
Người ta kể lại rằng, mỗi lần nhận một tờ giấy báo tử, mẹ lại lặng lẽ vào gian buồng tối, thắp nén nhang lên bàn thờ nghi ngút khói. Mẹ không gào thét, nước mắt mẹ dường như đã lặn vào trong, kết tinh thành một loại sức mạnh kỳ lạ. Mẹ tiếp tục đào hầm bí mật ngay trong khu vườn của mình để nuôi giấu cán bộ, tiếp tục tiếp tế lương thực cho bộ đội giữa vòng vây quân thù.
Dưới chân mẹ là những căn hầm tối tăm, nhưng trong lòng mẹ là ánh sáng của niềm tin vào ngày độc lập.
Ngày khải hoàn và mâm cơm mười bộ bát đũa
Năm 1975, khi tiếng súng cuối cùng lặng đi, cả nước vỡ òa trong niềm vui thống nhất. Nhưng với Mẹ Thứ, ngày vui ấy vẫn thiếu vắng những tiếng cười thân thuộc của các con.
Người dân Quảng Nam vẫn thường thấy mẹ ngồi bên mâm cơm vào mỗi ngày giỗ hay lễ Tết. Trên bàn, mẹ vẫn xếp đủ mười bộ bát đũa. Mẹ xới cơm vào từng cái bát, như thể các anh chỉ vừa mới đi làm đồng về, chỉ đang rửa tay ngoài giếng và sắp bước vào mâm.
• 9 người con trai hy sinh.
• 1 người con rể hy sinh.
• 1 người cháu ngoại hy sinh.
Sự hy sinh của mẹ đã trở thành biểu tượng. Hình ảnh mẹ không chỉ là một cá nhân, mà là hiện thân của hàng ngàn bà mẹ Việt Nam khác — những người đã hiến dâng những gì quý giá nhất của đời mình cho hình hài của Tổ quốc.Mẹ Thứ đã về với các con của mình vào năm 2010, nhưng câu chuyện về mẹ vẫn còn đó. Tượng đài Mẹ Việt Nam Anh hùng tại Quảng Nam, lấy nguyên mẫu từ khuôn mặt phúc hậu và đầy nghị lực của mẹ, chính là lời nhắc nhở cho thế hệ mai sau về cái giá của hòa bình.
Hòa bình hôm nay không chỉ có máu và lửa, mà còn có cả những giọt nước mắt thầm lặng và sự bao dung vô bờ bến của những người Mẹ.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn