người Mẹ Việt Nam anh hùng đã gửi trọn cả cuộc đời mình cho quê hương, cho Tổ quốc.
Mẹ sinh năm 1923, là người phụ nữ nông thôn thuần hậu, chân chất, lớn lên giữa những năm tháng đất nước còn chìm trong lầm than, áp bức. Mẹ lập gia đình với ông Đỗ Văn Thọ, người con của quê hương Long Toàn, rồi lần lượt sinh ra năm người con. Cuộc sống của Mẹ cũng như bao người mẹ khác nơi miền quê nghèo: tảo tần sớm hôm, vun vén cho chồng con, gắn bó với ruộng vườn, xóm làng. Nhưng khi Tổ quốc gọi tên, gia đình nhỏ ấy đã trở thành một phần của lịch sử đấu tranh kiên cường của dân tộc.
Mỗi lần đứng trên mảnh đất Long Toàn, nơi gió biển Duyên Hải thổi mặn qua từng hàng dừa, trong tôi lại hiện lên hình ảnh Mẹ Huỳnh Thị Chóc – người Mẹ Việt Nam anh hùng đã gửi trọn cả cuộc đời mình cho quê hương, cho Tổ quốc.
Mẹ sinh năm 1923, là người phụ nữ nông thôn thuần hậu, chân chất, lớn lên giữa những năm tháng đất nước còn chìm trong lầm than, áp bức. Mẹ lập gia đình với ông Đỗ Văn Thọ, người con của quê hương Long Toàn, rồi lần lượt sinh ra năm người con. Cuộc sống của Mẹ cũng như bao người mẹ khác nơi miền quê nghèo: tảo tần sớm hôm, vun vén cho chồng con, gắn bó với ruộng vườn, xóm làng. Nhưng khi Tổ quốc gọi tên, gia đình nhỏ ấy đã trở thành một phần của lịch sử đấu tranh kiên cường của dân tộc.
Những năm tháng kháng chiến chống đế quốc Mỹ ác liệt, Mẹ tiễn chồng ra đi làm cách mạng trong niềm tin son sắt vào ngày đất nước độc lập. Ông Đỗ Văn Thọ tham gia cách mạng từ rất sớm, là cán bộ công an tỉnh, luôn xông pha nơi tuyến đầu bảo vệ cách mạng. Đến năm 1971, khi cuộc kháng chiến còn chưa kết thúc, ông đã anh dũng hy sinh. Ngày nhận tin dữ, Mẹ lặng người. Nỗi đau mất chồng như xé nát trái tim người phụ nữ đã quen chịu đựng, nhưng Mẹ không gục ngã. Mẹ nén nước mắt, biến đau thương thành sức mạnh, tiếp tục nuôi dạy các con, giữ vững niềm tin vào thắng lợi cuối cùng của dân tộc.
Rồi chiến tranh lại cướp đi của Mẹ thêm một phần máu thịt. Người con trai Đỗ Văn Đực, sinh năm 1954, tiếp bước cha tham gia cách mạng, trở thành đội viên du kích khi tuổi đời còn rất trẻ. Ngày 20/01/1974, anh hy sinh khi mới tròn hai mươi tuổi. Nỗi đau chồng chất nỗi đau. Hai lần tiễn biệt người thân ra đi không ngày trở lại, Mẹ đã mất đi người chồng đầu ấp tay gối và người con trai ruột thịt. Nhưng trong tận cùng mất mát ấy, Mẹ vẫn kiên cường, vẫn lặng lẽ chịu đựng, vẫn một lòng son sắt với cách mạng, với quê hương.
Sự hy sinh thầm lặng và cao cả của Mẹ đã được Đảng, Nhà nước ghi nhận. Ngày 26/3/2014, Chủ tịch nước phong tặng Mẹ danh hiệu cao quý “Bà mẹ Việt Nam anh hùng”. Danh hiệu ấy không chỉ là niềm tự hào của gia đình, mà còn là niềm tự hào của quê hương Long Toàn, của thị xã Duyên Hải và của cả đất nước.
Đối với thế hệ trẻ hôm nay, câu chuyện về Mẹ Huỳnh Thị Chóc là lời nhắc nhở sâu sắc về giá trị của hòa bình, độc lập. Đất nước ta được xây dựng từ máu xương của bao anh hùng liệt sĩ và từ nước mắt, sự chịu đựng bền bỉ của những người mẹ anh hùng. Chúng ta không còn phải cầm súng ra chiến trường, nhưng trách nhiệm dựng xây và bảo vệ Tổ quốc vẫn luôn hiện hữu. Đó là học tập, lao động, sống có lý tưởng, có trách nhiệm với bản thân, gia đình và xã hội; là gìn giữ truyền thống yêu nước, không thờ ơ trước vận mệnh của dân tộc.
Mẹ đã đi xa, nhưng hình ảnh Mẹ – người phụ nữ bình dị mà kiên trung – vẫn sống mãi trong lòng quê hương. Cuộc đời Mẹ là ngọn lửa âm thầm, sưởi ấm lòng người, soi sáng cho các thế hệ mai sau tiếp bước, vững tin trên con đường xây dựng và bảo vệ đất nước Việt Nam thân yêu.



