Người Mẹ Việt Nam Anh Hùng Nguyễn Thị Gần: "Phù Sa Đợi Đợi Chờ Chờ" Và Bản Hùng Ca Lặng Lẽ Bên Dòng Mương Đào
Người Mẹ Việt Nam Anh Hùng Nguyễn Thị Gần: "Phù Sa Đợi Đợi Chờ Chờ" Và Bản Hùng Ca Lặng Lẽ Bên Dòng Mương Đào
Trong những chuyến hành trình tìm lại dấu tích thời "Hoa đỏ" trên đất An Giang, có những cuộc gặp gỡ khiến ta phải thắt lòng. Tại ấp Mương Đào B, xã Vân Du, huyện Châu Thành, có một người mẹ đã bước qua ngưỡng tuổi "cửu thập", đôi mắt đã mờ đục như khói sông nhưng ký ức về những ngày máu và lửa thì vẫn rực cháy như vừa mới hôm qua. Đó là Mẹ Việt Nam Anh hùng Nguyễn Thị Gần – người đàn bà đã dâng hiến những gì quý giá nhất đời mình cho hình hài Tổ quốc. Nước mắt chảy ngược vào lòng
Khi nói về những người Mẹ Việt Nam Anh hùng, chúng tôi cảm thấy có một sự thương sót khó tả bởi lẽ, chẳng có mỹ từ nào gánh nổi sức nặng của hai chữ "mất mát". Với Mẹ Gần, lịch sử không nằm trên những trang sách, mà nằm trong nỗi đau thắt ruột mỗi khi nhìn lên di ảnh của người thân.
An Giang thời chiến là vùng đệm khốc liệt. Giữa những trận càn, những đợt oanh tạc, Mẹ Gần đã tiễn con mình ra đi. Người mẹ ấy đã trải qua những đêm dài thức trắng, không phải để đợi tiếng gõ cửa của con, mà để đối diện với sự im lặng đáng sợ của chiến tranh. Rồi ngày hòa bình, người ta đón nhau bằng nước mắt hạnh phúc, còn Mẹ đón những kỷ vật lạnh lùng của những người con đã mãi mãi nằm lại nơi chiến trường xa xôi.
Không chỉ là mẹ của các anh hùng liệt sĩ mà Mẹ Gần còn là người giữ nhịp thở cho dòng Mương Đào. Cái tên "Mương Đào" nghe sao mà bình dị, nhưng trong những năm tháng hoa đỏ, nơi đây là "túi máu" của vùng Châu Thành. Mẹ Gần không cầm súng trực tiếp trên trận tuyến, nhưng Mẹ là hậu phương vững chắc như rễ đước, rễ bần bám sâu vào lòng đất.
Trong vai trò người vợ, người mẹ giữa vùng địch kìm kẹp, Mẹ đã bao phen che chở cho cán bộ nằm vùng, tiếp tế lương thực dưới làn mưa bom bão đạn. Sự kiên cường của Mẹ không nằm ở những tiếng thét vang trời, mà nằm ở sự nhẫn nại, ở khả năng chịu đựng những cơn tra tấn tinh thần của kẻ thù để bảo vệ bí mật cách mạng. Mẹ như một nốt trầm sâu sắc trong bản giao hưởng anh hùng của đất và người An Giang.
Ngày nay, khi đến thăm Mẹ tại xã Vân Du, ta thấy một cụ bà phúc hậu, nụ cười móm mém hiền từ. Sự tri ân của Đảng, Nhà nước và lòng kính yêu của thế hệ trẻ hôm nay là liều thuốc xoa dịu phần nào nỗi đau trong quá khứ của Mẹ. Tuy nhiên, nhìn dáng mẹ ngồi bên hiên nhà, ta hiểu rằng vết thương chiến tranh vẫn còn đó, âm ỉ như phù sa dưới lòng sông, chỉ trực chờ mùa gió chướng để nhắc nhở về một thời oanh liệt.
Câu chuyện của Mẹ Nguyễn Thị Gần không chỉ là câu chuyện của một cá nhân. Đó là đại diện cho hàng ngàn người mẹ miền Tây Nam Bộ – những người đã hóa thân thành hồn thiêng sông núi. Viết về Mẹ, chúng tôi muốn nhắn gửi đến những người trẻ: Hãy một lần về lại Mương Đào, để thấy cái giá của hòa bình không chỉ tính bằng máu, mà còn tính bằng cả cuộc đời cô đơn, lặng lẽ


