NGƯỜI MẸ VIỆT NAM ANH HÙNG Ở DUY SƠN
Duy Sơn, vùng đất trung du phía tây huyện Duy Xuyên, tỉnh Quảng Nam, trong những năm kháng chiến chống Mỹ đã đi vào lịch sử như một địa danh thấm đẫm máu và hoa, đau thương mà anh dũng. Nơi đây, từng thửa ruộng, bờ tre, con suối đều in dấu chân của cán bộ, du kích và những người con kiên trung đã hiến dâng tuổi xuân cho độc lập, tự do của Tổ quốc.
Trong những năm tháng chiến tranh ác liệt, Duy Sơn là địa bàn chiến lược, thường xuyên hứng chịu bom đạn và các cuộc càn quét khốc liệt của địch. Nhưng cũng chính nơi đây, phong trào cách mạng vẫn âm thầm lớn mạnh. Những chiến sĩ như Nguyễn Văn Hòa, Trần Bá Lộc, Lê Văn Dũng đã bám đất, bám dân, xây dựng cơ sở cách mạng vững chắc giữa vòng vây kẻ thù. Ban ngày họ là người nông dân cuốc đất trồng khoai, ban đêm trở thành du kích, giao liên, dẫn đường cho bộ đội chủ lực.
Không thể không nhắc đến những người mẹ, người chị của Duy Sơn – những hậu phương vững vàng giữa làn ranh sinh tử. Mẹ Nguyễn Thị Sáu, mẹ Võ Thị Tám đã từng che chở cán bộ trong hầm bí mật ngay dưới nền nhà, nuôi giấu thương binh, góp từng lon gạo, từng manh áo cho kháng chiến. Có những đêm mưa gió, ánh đèn dầu leo lét trong căn nhà tranh vẫn sáng lên để và áo cho bộ đội, như một lời thì thầm lặng với quê hương.
Bên cạnh những con người có thật ấy là hình ảnh tiêu biểu của lớp thanh niên Duy Sơn thời hoa lửa – những anh Ba du kích, chị Năm giao liên, cậu Tư liên lạc. Họ có thể mang những cái tên khác nhau, nhưng đều chung một lý tưởng. Anh Ba từng dẫn tố du kích đánh trả các cuộc càn, rồi anh ngã xuống bên triền đồi trong một buổi chiều bom rơi dữ dội. Chị Năm băng rừng vượt suối, chuyến công văn giữa mưa bom bão đạn, nhiều lần đối mặt với cái chết nhưng vẫn giữ trọn niềm tin vào ngày thống nhất.
Máu của các anh, các chị đã hòa vào đất mẹ Duy Sơn, làm cho mảnh đất này thêm đó nặng nghĩa tình. Sau mỗi trận bom, người dân lại dựng lại nhà cửa, tiếp tục sản xuất, tiếp tục nuôi giấu cán bộ. Chiến tranh không khuất phục được ý chí của con người nơi đây, trái lại càng tôi luyện thêm tỉnh thần bất khuất của một vùng quê cách mạng.
Ngày hôm nay, khi Duy Sơn đã thay da đổi thịt, những con đường bê tông nối dài qua xóm làng yên bình, ký ức về thời hoa lửa vẫn còn nguyên giá trị. Đó không chỉ là ký ức đau thương, mà còn là niềm tự hào sâu sắc về một thế hệ đã sống và chiến đấu trọn vẹn cho Tổ quốc. Nhắc đến
Duy Sơn là nhắc đến lòng yêu nước, sự hy sinh và tinh thần kiên trung – những giá trị sẽ mãi được gìn giữ và truyền lại cho mai sau.


