Người Mẹ Việt Nam Anh Hùng: Tấm Gương Kiên Trung Đào Thị Chồn
Người Mẹ Việt Nam Anh Hùng: Tấm Gương Kiên Trung Đào Thị Chồn
Trong dòng chảy lịch sử đấu tranh giải phóng dân tộc đầy hy sinh và mất mát của Việt Nam, hình ảnh những người mẹ luôn là biểu tượng cao cả của sự kiên trung, lòng yêu nước và đức hy sinh vô bờ bến. Bài viết này xin được khắc họa chân dung của Mẹ Đào Thị Chồn, một người con ưu tú của quê hương Bến Tre, người đã cống hiến trọn đời mình cho sự nghiệp cách mạng và vinh dự được Tổ quốc ghi công là Bà mẹ Việt Nam anh hùng.
Mẹ Đào Thị Chồn (sinh năm 1921, mất năm 2006) quê quán tại ấp Quới Thạnh, xã Quới Điền, huyện Thạnh Phú, tỉnh Bến Tre. Với tinh thần yêu nước sẵn có, Mẹ đã sớm tham gia làm Cán sự Phụ nữ ấp, tích cực đấu tranh chính trị. Không chỉ dừng lại ở đó, Mẹ còn dấn thân vào những công việc nguy hiểm, bí mật như nuôi giấu cán bộ và tiếp tế lương thực cho cách mạng, góp phần quan trọng vào thành công của cuộc kháng chiến.
Người bạn đời của Mẹ là ông Lê Văn Bộ (sinh năm 1921, mất năm 1956). Gia đình Mẹ có 5 người con, nhưng chiến tranh tàn khốc đã cướp đi hai người con thân yêu của Mẹ, để lại nỗi đau vô hạn của người mẹ phải chịu cảnh ly tán:
Liệt sĩ Lê Văn Chuột (sinh năm 1939), chức vụ Chỉ ủy viên xã Quới Điền, đã anh dũng hy sinh vào ngày 25/4/1970.
Liệt sĩ Lê Văn Lùng (sinh năm 1942), tạ thế tại Trại Rạch Lò, nơi an nghỉ cuối cùng của anh hiện là tấm bia du kích xã.
Sự hy sinh của chồng và hai người con đã chứng minh lòng tận hiến không gì lay chuyển được của gia đình Mẹ Chôn cho sự nghiệp giải phóng đất nước.
Ghi nhận những đóng góp to lớn và sự hy sinh không thể đong đếm của Mẹ và gia đình, Đảng và Nhà nước đã trao tặng Mẹ danh hiệu cao quý nhất. Ngày 2/4/2015, Mẹ Đào Thị Chôn đã được truy tặng danh hiệu “Bà mẹ Việt Nam anh hùng”. Đây không chỉ là sự tôn vinh cá nhân Mẹ mà còn là sự tri ân đối với tinh thần đấu tranh bất khuất của nhân dân Bến Tre nói riêng và toàn dân tộc Việt Nam nói chung.
Mẹ Đào Thị Chồn là hiện thân tiêu biểu cho hàng ngàn người mẹ Việt Nam vĩ đại, những người đã âm thầm cống hiến máu thịt, chấp nhận mất mát để đổi lấy nền độc lập, tự do cho Tổ quốc. Dù Mẹ đã về cõi vĩnh hằng vào năm 2006, nhưng tấm gương kiên trung, bất khuất và sự hy sinh cao cả của Mẹ sẽ mãi mãi là ngọn lửa thiêng liêng, là bài học lịch sử quý giá để các thế hệ con cháu khắc ghi và tiếp bước.



