Người mẹ Việt Nam Anh hùng và nỗi chờ đợi những người con từ thời hoa lửa
Người mẹ Việt Nam Anh hùng và nỗi chờ đợi những người con từ thời hoa lửa
Trong những ngày tháng 7 tri ân, tôi có dịp được gặp gỡ và nghe Mẹ Việt Nam Anh hùng Nguyễn Thị Cháu kể lại câu chuyện cuộc đời mình – câu chuyện về những năm tháng chiến tranh khốc liệt, về sự hy sinh của hai người con trai đã anh dũng ngã xuống vì độc lập, tự do của Tổ quốc. Dù tuổi đã cao, sức khỏe không còn như trước, nhưng khi nhắc đến các con, ánh mắt mẹ vẫn ánh lên niềm tự hào xen lẫn nỗi đau khắc khoải. Hơn nửa thế kỷ đã trôi qua, trong lòng mẹ vẫn luôn mong một ngày tìm được phần mộ của hai con trước khi về với tổ tiên.
Mẹ Việt Nam Anh hùng Nguyễn Thị Cháu sinh năm 1932, quê ở huyện Hưng Nguyên, tỉnh Nghệ An. Cuộc đời mẹ gắn liền với những năm tháng đất nước chìm trong chiến tranh, khi hàng triệu người con Việt Nam đã rời quê hương, gia đình để lên đường chiến đấu bảo vệ Tổ quốc. Mẹ có 7 người con, trong đó hai người con trai là liệt sĩ Hoàng Văn Xoan và liệt sĩ Hoàng Trung Tính đã hy sinh khi tuổi đời còn rất trẻ.Nhắc về những người con của mình, mẹ vẫn nhớ như in từng khoảnh khắc ngày các anh rời quê hương lên đường nhập ngũ. Năm 1967, người con trai cả Hoàng Văn Xoan khi vừa tròn 18 tuổi đã tình nguyện viết đơn nhập ngũ. Là một người mẹ, mẹ Cháu thương con vô cùng, lo lắng trước những hiểm nguy mà con có thể phải đối mặt nơi chiến trường. Nhưng trong hoàn cảnh đất nước đang cần, mẹ hiểu rằng tình yêu quê hương, trách nhiệm với Tổ quốc là điều thiêng liêng mà các con đã lựa chọn.
Ba năm sau, người con trai thứ hai là Hoàng Trung Tính cũng xin phép gia đình được nhập ngũ khi mới 16 tuổi. Dù tuổi còn nhỏ, nhưng anh Tính đã sớm có lý tưởng của người chiến sĩ. Mẹ kể rằng anh là người vui vẻ, lạc quan, rất yêu màu áo lính, thích học võ và luôn mong muốn được cống hiến cho đất nước. Trước quyết tâm của con, dù trong lòng đau đáu lo sợ, mẹ vẫn gạt nước mắt để đồng ý cho con lên đường.Ngày chia tay, anh Tính còn động viên gia đình bằng câu nói thể hiện tinh thần của thế hệ thanh niên thời chiến: “Con đi, nhất xanh cỏ, nhì đỏ ngực”. Với mẹ, đó vừa là niềm tự hào, vừa là ký ức khiến mẹ đau đáu suốt cuộc đời.
Trong những năm tháng chiến đấu xa nhà, anh Hoàng Văn Xoan từng gửi thư về thăm gia đình. Những lá thư từ chiến trường là nguồn động viên lớn đối với mẹ. Trong thư, anh chỉ hỏi thăm sức khỏe người thân, báo tin bản thân vẫn bình an và hứa ngày đất nước hòa bình sẽ trở về.Nhưng chiến tranh đã không cho mẹ cơ hội được đón các con trở về.



