Người có công giúp đỡ cách mạng

NGƯỜI MẸ VỚI CHIẾC RƯƠNG GỖ

Quảng Trị18/08/2026Xã Ia Chim (Đoàn xã Ia Chim)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Chiếc rương gỗ của bà Vân được khóa bằng một chiếc khóa nhỏ.

Trong rương có quần áo cũ, thư từ và vài món đồ của con trai.

Bà không cho ai mở nếu chưa được phép.

Mỗi dịp giỗ, bà mở rương.

Lấy từng món ra.

Một chiếc khăn.

Một quyển sổ.

Một chiếc ảnh.

Một lá thư.

Bà nhớ rõ nguồn gốc của từng thứ.

Có chiếc khăn do chính tay bà may.

Quyển sổ là con mang theo.

Bức ảnh chụp trước ngày lên đường.

Lá thư viết trong một buổi tối.

Bà kể cho con cháu nghe.

Nhưng bà không bao giờ kể về ngày nhận tin dữ.

Có lẽ đó là nỗi đau bà giữ riêng.

Khi bà già yếu, con gái hỏi có cần chia kỷ vật cho các cháu không.

Bà nói cứ để trong rương.

Sau khi bà mất, gia đình mở rương.

Mọi người ngồi quanh bàn.

Không ai lấy món gì.

Họ quyết định giữ nguyên.

Chiếc rương được đặt trong căn phòng thờ.

Mỗi năm, các cháu mở ra một lần.

Chúng đọc thư.

Nhìn ảnh.

Nghe kể.

Những món đồ nhỏ trở thành những bài học về một con người mà chúng chưa từng gặp.

Người mẹ đã giữ chiếc rương không phải vì không muốn quên.

Mà vì bà sợ người khác quên.

Bà biết thời gian sẽ làm mờ ký ức.

Nhưng một chiếc rương có thể giữ lại những dấu vết cụ thể.

Và một câu chuyện được kể lại sẽ giúp một cái tên tiếp tục tồn tại.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn