Mẹ Việt Nam Anh hùng

Người Mẹ Với Nỗi Đau Và Niềm Tự Hào

Người Mẹ Với Nỗi Đau Và Niềm Tự Hào

Tây Ninh28/04/2026NGUYỄN HỮU PHƯƠNG (xã Phước Vĩnh Tây)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Hổm rày, coi lại mấy tờ tài liệu về hồi Cách mạng Tháng Tám năm 45, thấy cái khí thế của ông bà mình hồi đó sao mà hừng hực quá chừng. Từ Hà Nội tới Sài Gòn, đâu đâu cũng một lòng đòi lại độc lập. Nhưng giữa những trang sử oai hùng đó, lòng tui cứ bùi ngùi khi nhớ về một người phụ nữ miền Nam mình, một người mẹ đất thép đã sống và hy sinh trọn vẹn cho quê hương – đó chính là Anh hùng Lê Thị Có, mà dân mình vẫn hay gọi bằng cái tên thân thương: Má Có.

Là một người con sinh ra và lớn lên trên mảnh đất Long An, tui thấy hình ảnh của Má Có sao mà gần gũi, giống hệt như những người mẹ, người dì ở quê mình vậy. Má cũng tần tảo, cũng chịu thương chịu khó, nhưng ẩn sâu trong cái dáng vẻ mảnh khảnh đó là một tinh thần thép mà không một thế lực nào bẻ gãy nổi.

Thiệt tình, đọc tới đoạn Má bị giặc bắt, bị tra tấn dã man bằng đủ thứ cực hình, tui thấy thắt lòng. Đau lắm chứ! Nhưng Má vẫn chỉ một lòng một dạ giữ kín bí mật cho cán bộ. Má thà chịu đau đớn trên thân thể mình chứ nhất quyết không để lộ một lời nào làm hại đến đồng chí, đồng đội. Cái sự kiên trung đó của Má làm tui nhớ tới câu nói trong tài liệu: "Thà làm dân một nước độc lập còn hơn làm vua một nước nô lệ". Má Có đã sống đúng như vậy, thà hy sinh chứ không chịu cúi đầu làm nô lệ, không để kẻ thù khuất phục được cái chí khí của người con gái miền Nam.

Cái tình của Má với cách mạng nó lớn lao mà cũng bình dị lắm. Nó nằm trong từng nắm cơm nuôi quân, từng hầm bí mật đào vội dưới hiên nhà. Má coi chiến sĩ như con ruột, lo lắng từng miếng ăn giấc ngủ giữa lúc bom cày đạn xới. Chính những người mẹ như Má đã góp phần làm nên chiến thắng của dân tộc, để Việt Nam mình từ "một cái tên không có trên bản đồ" trở thành một đất nước tự do, hiên ngang với bạn bè quốc tế.

Bữa nay, ngồi giữa cảnh bình yên của quê hương, nhìn cánh đồng xanh mướt, tui thấy biết ơn Má vô cùng. Má Có đi xa rồi, nhưng cái tên của Má vẫn luôn là một niềm tự hào, một ngọn lửa ấm áp sưởi ấm lòng tin cho thế hệ tụi tui. Má dạy cho tụi tui hiểu rằng: Sống ở đời, cái quý nhất là cái nghĩa, cái tình và lòng yêu nước sắt son.

Gấp trang giấy lại mà lòng tui vẫn cứ thấy rưng rưng. Tui tự nhủ mình phải sống sao cho xứng đáng với những gì Má và cha ông đã đánh đổi. Hình bóng Má Có – người mẹ hiền hậu mà gan dạ – sẽ mãi mãi in đậm trong tâm khảm của người dân miền Tây mình như một biểu tượng của sự bất tử.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn