Mẹ Việt Nam Anh hùng

NGƯỜI MẸ VÙNG CÁT TRẮNG TIỄN CON ĐI GIỮA TIẾNG BOM BIỂN

Hải Phòng15/01/2026Nguyễn Thị Thanh Hà (Đoàn xã Vĩnh Thịnh)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

NGƯỜI MẸ VÙNG CÁT TRẮNG TIỄN CON ĐI GIỮA TIẾNG BOM BIỂN

(Mẹ Việt Nam Anh hùng Nguyễn Thị Thức)

Mẹ Nguyễn Thị Thức sinh năm 1912, quê ở Núi Thành – Quảng Nam, một miền đất cát trắng trải dài đến tận chân sóng. Ở đó, gió biển thổi suốt bốn mùa, cát ăn sâu vào từng bậc thềm, từng mái nhà tranh, và cả vào số phận những con người sinh ra giữa thời loạn lạc. Tuổi trẻ của mẹ gắn với ruộng cát, nương khoai, tiếng sóng biển và những đêm thắp đèn dầu chờ chồng con về sau ngày làm lụng. Rồi chiến tranh ập đến. Biển không chỉ còn mùi mặn của muối, mà còn phảng phất mùi khói bom, mùi đau thương của một vùng đất bị giày xéo suốt nhiều năm. Khi biển không còn bình yên. Khu 5 những năm kháng chiến là một trong những chiến trường ác liệt nhất. Núi Thành – nơi mẹ sống – nằm giữa biển và chiến tranh, giữa làng quê hiền lành và những trận càn khốc liệt. Bom nổ ngoài khơi, máy bay gầm rú trên đầu, cát tung lên cùng khói lửa. Trong gian nhà nhỏ dựng trên nền cát, mẹ Thức lặng lẽ nuôi con khôn lớn. Hai người con trai của mẹ lớn lên giữa tiếng sóng và tiếng bom. Chúng hiểu chiến tranh không phải là điều gì xa lạ, mà là nỗi đau hiện hữu từng ngày trên mảnh đất quê hương. Khi các con lần lượt xin theo cách mạng, mẹ không khóc lớn, cũng không ngăn cản. Mẹ chỉ ngồi rất lâu bên bậu cửa, nhìn ra biển, nơi sóng vẫn dập dềnh như chưa từng biết đến chiến tranh. Những lần tiễn con không nước mắt. Ngày tiễn người con trai đầu lên đường, trời nhiều gió. Cát bay mù mịt. Mẹ vá lại chiếc áo cho con, buộc chặt quai dép, dặn dò bằng giọng rất khẽ: “Đi giữ nước thì phải vững lòng con nghe.” Không có cờ hoa. Không có lời hứa hẹn ngày trở về. Chỉ có một cái nắm tay thật chặt, rồi dáng con khuất dần sau rặng phi lao ven biển. Ít lâu sau, người con trai thứ hai cũng rời nhà. Mẹ lại tiễn con đi trên chính con đường cát ấy. Lần này, tiếng bom ngoài khơi nổ xa nhưng dồn dập hơn. Mẹ đứng lặng, áo nâu bạc màu gió biển, đôi mắt khô cạn nước từ lúc nào không hay. Mẹ hiểu, đã tiễn thì có thể không đón. Nhưng mẹ vẫn tiễn. Vì mẹ biết, nếu con không đi, quê hương này sẽ mãi chìm trong khói lửa. Hai nén nhang giữa cát trắng. Rồi tin dữ lần lượt tìm về. Người con cả hy sinh trên chiến trường Khu 5. Chưa kịp nguôi ngoai, mẹ lại nhận tin người con thứ hai cũng không trở về. Không có thi hài.
Không có mộ phần rõ ràng. Chỉ có hai cái tên khắc sâu vào tim mẹ. Người ta thấy mẹ lập hai bát hương nhỏ, đặt cạnh nhau trên bàn thờ đơn sơ. Mỗi sáng, mẹ thắp nhang, chắp tay lặng lẽ. Gió biển thổi qua, khói nhang tan nhanh giữa không trung, như chính số phận những người lính đã hòa vào đất trời. Người mẹ ở lại với niềm tin. Suốt những năm còn lại của cuộc đời, mẹ Thức ở vậy, sống cùng cát trắng, cùng kỷ niệm, cùng niềm tin vào ngày đất nước yên bình. Mẹ tin rằng sự hy sinh của con mình không vô nghĩa. Ngày đất nước thống nhất, làng biển vỡ òa trong tiếng reo mừng. Mẹ không khóc. Mẹ chỉ nhìn ra biển rất lâu, thì thầm: “Vậy là các con đã đi trọn đường…” Năm 2003, mẹ Nguyễn Thị Thức qua đời, mang theo cả một đời chịu đựng và yêu thương lặng lẽ. Mẹ được Nhà nước truy tặng danh hiệu Mẹ Việt Nam Anh hùng – danh hiệu được đánh đổi bằng máu thịt của hai người con và nước mắt cả một đời mẹ. Lời nhắn gửi từ vùng cát trắng. Hôm nay, trên dải cát Núi Thành, sóng biển vẫn vỗ đều. Không còn tiếng bom. Nhưng mỗi khi gió thổi qua hàng phi lao, như vẫn còn vang vọng bước chân của những người con năm ấy. Câu chuyện của mẹ Nguyễn Thị Thức nhắc thế hệ hôm nay hiểu rằng: Hòa bình không tự nhiên mà có Mỗi tấc đất yên bình đều được đánh đổi bằng một đời mẹ chờ đợi. Người mẹ vùng cát trắng đã tiễn con đi giữa tiếng bom biển, để hôm nay đất nước được bình yên trong tiếng sóng.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn