Người Mở Cửa Tử Ở Cửa Ngõ Điện Biên
Mùa xuân năm 1954, chiến dịch Điện Biên Phủ bước vào giai đoạn vây lấn then chốt. Thực dân Pháp điên cuồng xây dựng các bãi mìn dày đặc kết hợp với hàng rào kẽm gai xung quanh cứ điểm nhằm ngăn chặn các mũi tiến công của bộ đội ta. Giữa "vùng đất chết" ngập tràn mìn râu tôm, mìn nhảy ấy, Tiểu đội trưởng Công binh Chu Văn Khâm cùng các đồng đội thuộc Đại đội 270, Đại đoàn 308 nhận mệnh lệnh tối mật: bằng mọi giá phải phá hủy bãi mìn tiền duyên, mở cửa mở cho bộ binh xung phong vào cứ điểm 106.
Người Mở Cửa Tử Ở Cửa Ngõ Điện Biên
Mùa xuân năm 1954, chiến dịch Điện Biên Phủ bước vào giai đoạn vây lấn then chốt. Thực dân Pháp điên cuồng xây dựng các bãi mìn dày đặc kết hợp với hàng rào kẽm gai xung quanh cứ điểm nhằm ngăn chặn các mũi tiến công của bộ đội ta. Giữa "vùng đất chết" ngập tràn mìn râu tôm, mìn nhảy ấy, Tiểu đội trưởng Công binh Chu Văn Khâm cùng các đồng đội thuộc Đại đội 270, Đại đoàn 308 nhận mệnh lệnh tối mật: bằng mọi giá phải phá hủy bãi mìn tiền duyên, mở cửa mở cho bộ binh xung phong vào cứ điểm 106.
Đêm ấy, trời mưa phùn gió bấc, mặt đất nhão nhẹt bùn lầy. Chu Văn Khâm cùng tổ rà phá mìn lặng lẽ trườn lên. Không có máy dò mìn hiện đại, vũ khí duy nhất của các anh là những chiếc sào tre và đôi bàn tay trần cảm giác.
Chỉ còn cách hàng rào địch chừng ba mươi mét, ánh đèn pha từ lô cốt địch bất ngờ quét qua, phát hiện ra tổ công binh. Địch điên cuồng dập pháo và xả súng máy rát mặt đất. Tiếng nổ chát chúa vang lên, hai đồng đội đi cùng Chu Văn Khâm trúng đạn anh dũng hy sinh. Sức ép của quả pháo hất tung Chu Văn Khâm ngã lộn nhào, một mảnh đạn găm sâu vào đùi anh, máu tuôn ra xối xả làm loang nổ ống quần sờn vai.
Nỗi đau thể xác ập đến thấu xương, nhưng nhìn về phía sau, nơi các chiến sĩ bộ binh đang nép mình dưới chiến hào chờ lệnh xung phong, Chu Văn Khâm hiểu rằng: nếu anh dừng lại, cả đại đội sẽ bị phơi mình dưới làn đạn địch khi trời sáng.
Anh nghiến chặt răng, tự tay giật chiếc khăn rằn băng chặt vết thương ở đùi để cầm máu. Dùng một tay ôm bộc phá liên thanh, tay còn lại bấu vào bùn đất cày xới, anh rướn từng mét một tiếp cận bãi mìn trung tâm. Gặp những quả mìn nổ ngay sát chân rào, không thể gỡ theo cách thông thường vì thời gian gấp rút, Chu Văn Khâm quyết định dùng bộc phá kích nổ hàng loạt.
Anh nhanh nhẹn giật kíp nổ quả bộc phá đòn đầu tiên. Nhưng ngòi nổ bị ẩm sương đêm, khói chỉ xì ra yếu ớt rồi tắt ngấm. Quân địch từ trong đồn bắt đầu hò hét chuẩn bị tràn ra phản kích. Trong khoảnh khắc sinh tử ấy, Chu Văn Khâm dồn hết chút sức tàn cuối cùng, ôm chặt quả bộc phá dự phòng, áp sát lồng ngực mình vào để giữ cố định tấm bộc phá ngay dưới chân hàng rào kẽm gai rồi châm lửa trực tiếp vào dây cháy chậm.
— Bộ đội ta! Xung phong!!! — Anh hét lớn hướng về phía chiến hào của ta.
"UỲNH!!!"
Một tiếng nổ rung chuyển trời đất xé toạc màn sương đêm lạnh giá. Bãi mìn và hàng rào kẽm gai kiên cố của địch bị thổi bay, mở ra một con đường máu thông thoáng. Chớp thời cơ vàng, hàng trăm chiến sĩ bộ binh ào lên như triều dâng thác đổ, tiêu diệt toàn bộ quân địch cố thủ trong cứ điểm.
Chu Văn Khâm đã anh dũng hy sinh ngay tại cửa mở ở tuổi đôi mươi. Thân xác anh hòa vào bùn đất Điện Biên linh thiêng, nhưng tinh thần "mở đường mà tiến" bằng chính máu xương của người chiến sĩ công binh Chu Văn Khâm đã viết nên một khúc tráng ca bất tử, thắp sáng con đường chiến thắng lịch sử của dân tộc.



