người mở đường băng trong rừng già
Trong những năm tháng kháng chiến chống Mỹ cứu nước, ngoài các tuyến đường Trường Sơn trên bộ, còn có những sân bay dã chiến được dựng lên giữa rừng sâu để phục vụ vận chuyển, tiếp tế và chi viện chiến trường. Những đường băng ấy thường chỉ là bãi đất nện tạm, rất dễ bị hư hỏng sau mỗi trận bom hoặc sau những cơn mưa lớn. Vì vậy, lực lượng công binh sân bay luôn phải bám trụ, ngày đêm sửa chữa, mở lại đường băng để máy bay có thể cất và hạ cánh an toàn. Giữa thời hoa lửa ấy, câu chuyện về chiến sĩ công binh trẻ Phạm Văn Đạt là một câu chuyện xúc động về sự bền bỉ và tinh thần trách nhiệm thầm lặng.
Phạm Văn Đạt sinh ra trong một gia đình nông dân ở tỉnh Hà Tĩnh. Anh lớn lên giữa những năm tháng đất nước còn chiến tranh, sớm quen với gian khổ và tinh thần lao động.
Khi nhập ngũ, Đạt được phân công vào đơn vị công binh sân bay, chuyên xây dựng và sửa chữa các đường băng dã chiến trong rừng.
Công việc của anh là san lấp hố bom, gia cố mặt đường băng và đảm bảo sân bay luôn đủ điều kiện cho máy bay hạ cánh và cất cánh.
Đường băng thường nằm giữa rừng, ngụy trang bằng cây xanh và lưới che, rất khó phát hiện từ trên không.
Sau mỗi trận đánh phá, mặt đường có thể bị biến dạng, tạo thành hố sâu hoặc bị nứt gãy nghiêm trọng.
Một mùa mưa năm 1972, sân bay dã chiến nơi đơn vị Đạt phụ trách bị máy bay địch đánh phá dữ dội.
Nhiều hố bom lớn xuất hiện ngay trên đường băng, khiến toàn bộ hoạt động tạm thời bị gián đoạn.
Trong khi đó, có một chuyến bay quan trọng đang cần hạ cánh khẩn cấp để chuyển hàng và tiếp tế.
Đạt cùng tổ công binh được lệnh khẩn trương khắc phục đường băng trong thời gian ngắn nhất.
Ngay khi đến hiện trường, họ lập tức bắt tay vào san lấp hố bom bằng đất, đá và vật liệu dự trữ.
Công việc diễn ra trong điều kiện rất nguy hiểm vì máy bay địch vẫn có thể quay lại bất cứ lúc nào.
Trong lúc đang thi công, đợt đánh phá thứ hai bất ngờ xảy ra, bom nổ gần khu vực đường băng làm đất đá rung chuyển mạnh.
Một phần vừa san lấp bị phá hỏng, khiến tiến độ càng thêm căng thẳng.
Đạt nhanh chóng điều chỉnh kế hoạch, phân công đồng đội vừa sửa chữa vừa gia cố các đoạn yếu.
Anh trực tiếp kiểm tra độ phẳng của mặt đường băng để đảm bảo an toàn tối thiểu cho máy bay.
Trong điều kiện thiếu ánh sáng và mưa rừng bắt đầu nặng hạt, công việc càng trở nên khó khăn hơn.
Nhưng mọi người đều hiểu rằng chỉ cần chậm trễ, chuyến bay có thể phải chuyển hướng hoặc gặp nguy hiểm.
Sau nhiều giờ làm việc liên tục không nghỉ, đường băng tạm thời đã được khôi phục.
Khi tín hiệu an toàn được phát đi, máy bay chở hàng đã có thể hạ cánh an toàn xuống sân bay dã chiến.
Ngay sau đó, công binh tiếp tục gia cố thêm để đảm bảo đường băng sử dụng được lâu hơn trong điều kiện chiến tranh.
Những người từng tham gia sân bay dã chiến năm ấy vẫn luôn nhớ hình ảnh những chiến sĩ công binh lặng lẽ làm việc giữa rừng sâu, biến những bãi đất bị bom cày xới thành đường băng cho những chuyến bay mang theo hy vọng.
Câu chuyện về Phạm Văn Đạt là hình ảnh tiêu biểu của lực lượng công binh sân bay trong thời hoa lửa – những con người thầm lặng nhưng đã góp phần quan trọng vào thắng lợi chung bằng sự kiên trì, chính xác và tinh thần trách nhiệm cao cả.
Ngày nay, khi những sân bay hiện đại đã thay thế đường băng dã chiến, thế hệ trẻ càng phải biết trân trọng những hy sinh của cha anh đi trước. Những câu chuyện lịch sử ấy sẽ mãi là ngọn lửa nhắc nhở mỗi người Việt Nam phải sống trách nhiệm, kỷ luật và không bao giờ quên những năm tháng hào hùng của dân tộc.



