Người Mở Đường Cho Độc Lập Dân Tộc
Đầu thế kỷ thứ X, non sông Việt Nam trải qua hơn một nghìn năm bị các triều đại phương Bắc đô hộ. Bao lần nhân dân đứng lên đấu tranh, nhưng chưa bao giờ giành được nền độc lập vững chắc. Giữa lúc đó, có một người con có tài cầm quân và tấm lòng vì nước – đó là Ngô Quyền.
Khi quân Nam Hán kéo sang xâm lược với tham vọng biến nước ta thành quận huyện của chúng mãi mãi, Ngô Quyền quyết định đứng lên gánh vác sứ mệnh lịch sử. Ông triệu tập hào kiệt khắp nơi, nói với mọi người: “Tổ tiên ta đã xây dựng nên nước non này, chúng ta không thể để nó mãi mãi chìm trong ách nô lệ!”
Biết địch dựa vào chiến thuyền lớn, muốn xông thẳng vào nội địa qua sông Bạch Đằng, Ngô Quyền đã nghĩ ra kế sách tài tình: bí mật chôn hàng nghìn cọc gỗ to, đầu nhọn dưới lòng sông, chỉ lộ ra khi thủy triều rút. Ngày địch vào trận, ông sai quân khiêu chiến rồi giả vờ thua chạy, dụ toàn bộ hạm đội địch vào khu vực đã cắm cọc. Khi thủy triều xuống đột ngột, những chiếc thuyền lớn của giặc lần lượt bị cọc đâm thủng, mắc kẹt giữa dòng nước. Quân ta liền xông ra tấn công dũng mãnh, phá tan đội quân xâm lược hùng mạnh.
Trận Bạch Đằng năm 938 không chỉ giành thắng lợi vang dội, mà còn đánh dấu một bước ngoặt lịch sử: chấm dứt hoàn toàn thời kỳ đô hộ phương Bắc, mở ra thời kỳ độc lập, tự chủ lâu dài cho dân tộc. Sau chiến thắng, Ngô Quyền lên ngôi Vua, lập ra triều Ngô, đóng đô tại Cổ Loa – khẳng định chủ quyền của một quốc gia tự chủ.
Ngô Quyền đã ra đi, nhưng công lao của ông mãi được ghi nhớ: ông là người anh hùng đã chặt đứt xiềng xích nô lệ, mở đường cho non sông Việt Nam mãi là một quốc gia độc lập, vững mạnh. Tên tuổi ông mãi rạng ngời trong trang sử vàng của dân tộc, như một minh chứng cho ý chí kiên cường không bao giờ khuất phục trước kẻ thù.


