“ NGƯỜI MỞ ĐƯỜNG GIỮA LỬA ĐẠN”
Có những con người đã đi qua cuộc chiến bằng một tâm thế thầm lặng nhưng vĩ đại. Họ không trực tiếp cầm súng đối mặt với kẻ thù ở tiền tuyến, nhưng mỗi bước đi của họ lại quyết định sinh mệnh của cả một chiến dịch. Cựu chiến binh Lê Văn Thư, người lính mở đường sinh năm 1946, chính là một nhân chứng sống cho một thời đại như thế — thời đại của những “bức tường thép” chặn đứng bom tàn để giữ vững mạch máu giao thông cho Tổ quốc.
Tuổi đôi mươi bên những cung đường lửa
Sinh năm 1946, khi đất nước bước vào những giai đoạn khốc liệt nhất của cuộc chiến đấu bảo vệ nền độc lập, chàng trai trẻ Lê Văn Thư lớn lên với tiếng gầm rú của máy bay địch và màu khói bom nhuộm xám những rặng cây. Nghe theo tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc, ông lên đường nhập ngũ khi tuổi đời còn rất trẻ, mang theo tất cả nhiệt huyết và tinh thần quả cảm của một thế hệ “xẻ dọc Trường Sơn đi cứu nước”.
Bước chân vào đơn vị công binh mở đường, người chiến sĩ trẻ nhanh chóng hiểu được sự khốc liệt của hai chữ “tiền phương”. Nhiệm vụ của ông và các đồng đội không phải là ẩn nấp, mà là phơi mình giữa tọa độ lửa. Địch phá, ta sửa; địch dội bom, ta san lấp. Những cung đường chênh vênh bên vách đá, những tọa độ chết liên tục bị cày xới bởi bom từ trường, bom nổ chậm trở thành chiến trường không tiếng súng nhưng đầy rẫy hy sinh của những người lính mở đường.
Gan vàng dạ ngọc giữa mưa bom
Cái tên "Người mở đường giữa lửa đạn" không chỉ là danh xưng, đó là thực tế máu xương. Trong ký ức của cựu chiến binh Lê Văn Thư, những đêm thức trắng cùng đồng đội bám trụ bên những hố bom sâu hoắm vẫn vẹn nguyên như vừa mới hôm qua. Giữa ánh chớp của bom đạn và làn khói độc ngột ngạt, ông cùng các chiến sĩ công binh, thanh niên xung phong lao ra mặt đường ngay khi tiếng máy bay vừa dứt.
Dưới sự đánh phá điên cuồng của kẻ thù, lính mở đường phải chạy đua với thời gian. Từng mét đường được hồi sinh bằng cuốc xẻng, bằng đôi tay rớm máu và cả ý chí sắt đá. Có những lúc, bom nổ chậm ghim ngay cạnh công sự, ranh giới giữa sự sống và cái chết chỉ tính bằng gang tấc, nhưng người chiến sĩ Lê Văn Thư vẫn kiên cường bám trụ. Với ông và đồng đội lúc ấy, chỉ có một mệnh lệnh duy nhất tối cao từ trái tim: "Xe chưa qua, nhà không tiếc; đường chưa thông, máu có thể đổ nhưng mạch máu giao thông không thể ngừng".
Vết thương trên mình và nụ cười người lính
Chiến tranh lùi xa, những trận địa cao xạ, những cung đường khói lửa năm xưa giờ đã xanh mướt bóng cây. Trở về với cuộc sống đời thường, người cựu chiến binh sinh năm 1946 ấy mang trên mình những vết thương của một thời đạn bom, những vết sẹo thay đổi theo mỗi trận gió mùa. Nhưng điều đọng lại rõ nhất ở cụ chính là ánh mắt sáng ngời và nụ cười can trường của một người đã từng nhìn thẳng vào cái chết.
Ở tuổi xế chiều, cụ Đỗ Lê Văn Thư vẫn giữ vẹn nguyên phẩm chất cao đẹp của "Bộ đội Cụ Hồ". Cụ tích cực tham gia các hoạt động tại địa phương, là nhân chứng sống truyền lửa truyền thống cách mạng, lòng yêu nước và ý chí vượt khó cho thế hệ con cháu. Những câu chuyện cụ kể về những đêm mở đường dưới làn mưa đạn không có sự bi lụy, chỉ có niềm tự hào kiêu hãnh của một thế hệ đã dâng hiến cả thanh xuân cho ngày vui đại thắng.
Cựu chiến binh Lê Văn Thư — người lính công binh năm xưa — mãi là một nốt nhạc trầm hùng, kiên trung trong khúc tráng ca của dân tộc. Bản lĩnh "mở đường giữa lửa đạn" của cụ sẽ luôn là tấm gương sáng ngời, nhắc nhở thế hệ hôm nay về giá trị của hòa bình, độc lập được đổi bằng xương máu và sự hy sinh thầm lặng của những người đi trước.



