Bài viết

NGƯỜI MỞ ĐƯỜNG GIỮA LỬA ĐẠN

Năm 1970, khi đang là sinh viên Đại học Thuỷ lợi, bác Nghiêu tạm gác lại giảng đường, rời bỏ những dự định riêng để khoác ba lô lên đường nhập ngũ. Đó là lựa chọn chung của một thế hệ, khi tiếng gọi non sông vang lên mạnh mẽ hơn mọi ước mơ cá nhân. Bác được biên chế vào đơn vị E531, Bộ Tư lệnh 559, làm nhiệm vụ tại chiến trường Quảng Trị – Khe Xanh (Lào), nơi bom đạn dày đặc, sự sống và cái chết chỉ cách nhau trong gang tấc.

27/01/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm 1970, khi đang là sinh viên Đại học Thuỷ lợi, bác Nghiêu tạm gác lại giảng đường, rời bỏ những dự định riêng để khoác ba lô lên đường nhập ngũ. Đó là lựa chọn chung của một thế hệ, khi tiếng gọi non sông vang lên mạnh mẽ hơn mọi ước mơ cá nhân. Bác được biên chế vào đơn vị E531, Bộ Tư lệnh 559, làm nhiệm vụ tại chiến trường Quảng Trị – Khe Xanh (Lào), nơi bom đạn dày đặc, sự sống và cái chết chỉ cách nhau trong gang tấc.

Là người lính công binh, nhiệm vụ của bác là đào đường, lấp hố bom, mở lối cho bộ đội hành quân. Công việc tưởng chừng thầm lặng ấy lại vô cùng khốc liệt, bởi mỗi nhát cuốc xuống đất đều có thể là một lần đối diện với bom nổ chậm, với những trận oanh tạc bất ngờ từ máy bay Mỹ. Có lần, vừa hoàn thành một đoạn đào đất thì máy bay địch ập đến ném bom dữ dội. Bác và đồng đội phải chạy xuống tầng hầm tránh bom. Một quả bom nổ gần khiến bác bị thương ở vùng đầu, 4–5 đồng đội khác cũng bị thương. Trong khói lửa mịt mù, giữa tiếng bom xé trời, những người lính công binh vẫn chỉ có một suy nghĩ: con đường này phải thông, để bộ đội kịp tiến ra mặt trận.

Năm 1974, trong một lần về phép ngắn ngủi, bác lập gia đình. Hạnh phúc riêng vừa kịp nhen nhóm đã phải gửi lại hậu phương. Bác lại quay trở về chiến trường, mang theo nỗi nhớ vợ con da diết, nhưng trên hết là một lòng son sắt hướng về Tổ quốc. Đó là sự hy sinh thầm lặng mà cao cả – hy sinh tuổi trẻ, hạnh phúc riêng để đổi lấy ngày đất nước trọn niềm vui thống nhất.

Đến năm 1975, khi đất nước hoàn toàn giải phóng, bác xuất ngũ, khép lại chặng đường chiến tranh đầy gian khổ. Ghi nhận những đóng góp, cống hiến và hy sinh ấy, Đảng và Nhà nước đã trao tặng bác nhiều bằng khen, huân chương cao quý, trong đó có Huân chương Giải phóng hạng Nhất – niềm tự hào không chỉ của riêng bác mà của cả gia đình, quê hương.

Trở về thời bình, người lính năm xưa tiếp tục cống hiến cho xã hội trên một mặt trận khác – mặt trận bảo vệ công lý. Bác công tác trong ngành kiểm sát và có 40 năm gắn bó, đảm nhiệm cương vị Viện trưởng Viện Kiểm sát Nhân dân tại các huyện (cũ) Quảng Xương, Thường Xuân, Hoằng Hoá. Dù ở chiến trường hay nơi công sở, bác vẫn giữ trọn vẹn phẩm chất của người lính Cụ Hồ: bản lĩnh, liêm chính, tận tụy và trách nhiệm.

Hôm nay, khi chiến tranh đã lùi xa, câu chuyện thời hoa lửa của cựu chiến binh Lê Thanh Nghiêu vẫn còn nguyên giá trị. Đó không chỉ là ký ức của một đời người, mà là bài học sống động về lòng yêu nước, về sự hy sinh thầm lặng đã làm nên hòa bình. Bác – người mở đường giữa lửa đạn năm xưa – mãi là nhân chứng sống của Tổ quốc, để các thế hệ hôm nay và mai sau hiểu rằng: hòa bình hôm nay được đánh đổi bằng biết bao mồ hôi, máu và tuổi trẻ.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn