NGƯỜI MỞ ĐƯỜNG GIỮA RỪNG BOM
Lê Văn Thành được biên chế vào lực lượng công binh khi chiến trường Trường Sơn đang bước vào giai đoạn khốc liệt. Nhiệm vụ của anh không phải chiến đấu trực diện, mà là mở đường, phá bom, sửa cầu và đảm bảo tuyến giao thông không bị chia cắt.
Mỗi ngày, tổ công binh của anh phải di chuyển đến những khu vực vừa bị đánh phá để khảo sát và khắc phục. Địa hình hiểm trở, đất đá sạt lở liên tục khiến công việc luôn tiềm ẩn nguy hiểm.
Có những đoạn đường, bom chưa nổ hết vẫn còn nằm rải rác. Việc rà phá phải được thực hiện vô cùng cẩn trọng, từng bước một, không được phép sai sót. Chỉ một sơ suất nhỏ cũng có thể trả giá bằng sinh mạng.
Lê Văn Thành nhớ rõ một buổi sáng, khi cả tổ đang làm nhiệm vụ mở lại đoạn đường bị bom đánh phá, không khí căng thẳng bao trùm. Mọi người làm việc trong im lặng, chỉ trao đổi ngắn gọn để đảm bảo an toàn tuyệt đối.
Trong lúc kiểm tra một hố bom sâu, anh phát hiện dấu hiệu nguy hiểm còn sót lại. Ngay lập tức, anh ra hiệu cho đồng đội dừng lại và rút khỏi khu vực. Sau đó, cả tổ phải xử lý trong điều kiện đặc biệt cẩn trọng.
Những giờ phút như vậy kéo dài, căng thẳng đến nghẹt thở. Nhưng khi đoạn đường được khôi phục, tiếng xe đầu tiên lăn bánh qua, tất cả như vỡ òa trong im lặng đầy xúc động.
Anh hiểu rằng, công việc của mình không tạo ra chiến công ồn ào, nhưng lại là nền tảng để những người phía sau có thể tiếp tục nhiệm vụ.



