NGƯỜI MỞ ĐƯỜNG GIỮA RỪNG BOM
Năm 1968, Tao Văn Kẻo rời bản làng, bước vào quân ngũ khi chiến tranh đang ở thời điểm ác liệt nhất. Anh được biên chế vào đơn vị C48, E335 và hành quân sang chiến trường Siêng Khoảng.
Kẻo ít nói, nhưng gan dạ. Những chuyến đi trinh sát, anh luôn xung phong đi đầu. Rừng Lào khi ấy không chỉ có thú dữ mà còn dày đặc bom mìn. Có lần, giữa đêm tối, cả đơn vị phải dừng lại vì nghi có bãi mìn. Kẻo lặng lẽ bò lên phía trước, dùng que dò từng bước. Mồ hôi thấm ướt lưng áo, nhưng anh vẫn kiên trì mở lối. Khi con đường an toàn được xác định, anh chỉ quay lại nói nhỏ: “Đi được rồi.”
Những năm tháng ấy, anh không lập công lớn, không nói lời lớn, nhưng luôn là người âm thầm bảo vệ đồng đội. Đến năm 1974, khi cuộc chiến dần lắng xuống, cái tên Tao Văn Kẻo vẫn được nhắc lại như một người lính đi trước – mở đường cho sự sống giữa ranh giới của cái chết.



