Bài viết

Người mở đường thầm lặng

Lào Cai19/05/2026Đoàn TNCS Hồ Chí Minh xã Bản Hồ (Đoàn TNCS Hồ Chí Minh xã Bản Hồ)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Câu chuyện diễn ra vào những năm khốc liệt của cuộc kháng chiến chống Mỹ (giai đoạn 1968 - 1972). Đơn vị công binh nhận nhiệm vụ bảo vệ một khúc sông hoặc một đoạn ngầm độc đạo rải rác bom từ trường và thủy lôi do máy bay địch thả xuống nhằm cắt đứt tuyến chi viện vào Nam.

Đêm hôm đó, trời tối đen như mực, mưa rừng bắt đầu nặng hạt. Một đoàn xe tải chở đầy đạn dược và nhu yếu phẩm buộc phải vượt qua đoạn ngầm này ngay trong đêm để kịp tiếp tế cho chiến trường miền Nam trước khi trời sáng.

Ngặt nghèo thay, mạng lưới thủy lôi và bom từ trường dày đặc dưới lòng nước/bãi cát vẫn chưa được rà phá hết. Chỉ cần một chiếc xe đi chệch khỏi làn đường an toàn dù chỉ vài mươi centimet, một vụ nổ kinh hoàng sẽ xảy ra, toàn bộ đoàn xe và tính mạng của các tài xế sẽ tan thành tro bụi.

Trong màn đêm tịch mịch, việc bật đèn pha xe tải là điều tối kỵ vì sẽ ngay lập tức thu hút máy bay oanh tạc của địch. Đoàn xe chỉ có thể di chuyển bằng ánh sáng mờ tối từ chiếc "đèn gầm" nhỏ xíu gắn dưới gầm xe, chiếu xuống mặt đất một khoảng chưa đầy một mét. Với tầm nhìn bằng không, các tài xế không thể định vị được đâu là lối đi an toàn giữa bãi thủy lôi.

Trước tình thế ngàn cân treo sợi tóc, người chiến sĩ công binh trẻ tuổi đã đưa ra một quyết định cảm tử. Anh bảo với đồng đội: "Để tôi làm cọc tiêu. Xe cứ nhìn theo tôi mà đi!"

Anh mặc một chiếc áo sơ mi trắng (hoặc quấn một tấm vải trắng ngang ngực) để tạo sự tương phản trong đêm tối. Anh bước thẳng ra giữa bãi bom mìn, lội xuống dòng nước lạnh thấu xương của bến ngầm, đứng hiên ngang tại vị trí ranh giới giữa sự sống và cái chết.

Anh biến chính thân mình thành một "cọc tiêu sống". Cứ mỗi khi chiếc xe đi tới, anh lại ra hiệu, đứng làm mốc định vị. Điểm trắng từ chiếc áo của anh là thứ duy nhất giúp người tài xế nhận biết được tim đường an toàn để giữ vững tay lái.

Anh biết rõ, dưới chân mình có thể là một quả thủy lôi chực chờ phát nổ, và sức ép từ những chiếc xe tải khổng lồ chở đầy xích đạn có thể kích nổ bom mìn bất cứ lúc nào. Nhưng anh vẫn đứng đó, thẳng tắp, kiên cường như một tượng đài giữa lòng sông rực lửa.

Nhờ có "cọc tiêu sống" bằng xương bằng thịt ấy, từng chiếc, từng chiếc xe tải chở đạn đã lần lượt vượt qua bãi thủy lôi một cách an toàn trong sự nín thở của đồng đội.

Thế nhưng, khi chiếc xe cuối cùng của đoàn ngầm vừa đi qua, một tiếng nổ xé toạc màn đêm vang lên. Quả thủy lôi bị kích nổ bởi dư chấn dội lại. Khói bụi và quầng lửa trùm lên vị trí anh đứng.

Người chiến sĩ mở đường thầm lặng ấy đã anh dũng hy sinh, hòa thân xác mình vào dòng nước và lòng đất mẹ Trường Sơn. Anh ngã xuống khi đoàn xe tải đã an toàn hướng về tiền tuyến, mang theo dòng máu nóng để thắp sáng cho con đường giải phóng miền Nam.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn