Người mở đường trên dãy Trường Sơn quê Nghệ An
Mùa khô năm ấy, những cánh rừng miền Tây Nghệ An vang lên tiếng cuốc, tiếng xẻng của bộ đội công binh và thanh niên xung phong. Trong số họ có chàng trai người Thái mới ngoài hai mươi tuổi, tình nguyện nhận nhiệm vụ mở đường xuyên núi. Anh thường nói: "Con đường hôm nay sẽ là nhịp cầu đưa chiến thắng đến ngày mai."
Ban ngày, anh cùng đồng đội phát cây, san đất; ban đêm tranh thủ sửa chữa những đoạn đường vừa bị bom cày xới. Mỗi mét đường hoàn thành đều thấm đẫm mồ hôi và ý chí của những người trẻ. Có những lúc bom nổ ngay trước mặt, đất đá phủ kín người, nhưng khi khói tan, họ lại đứng dậy tiếp tục công việc.
Một lần, để cứu đoàn xe vận tải đang mắc kẹt, anh cùng tổ công binh thức trắng nhiều giờ khơi thông đoạn đường sạt lở. Khi đoàn xe lăn bánh an toàn, mọi người chỉ kịp nhìn nhau mỉm cười rồi tiếp tục hành quân.
Sau ngày thống nhất, con đường ấy không còn chỉ phục vụ chiến tranh mà trở thành tuyến giao thông kết nối bản làng với miền xuôi. Người công binh năm nào trở thành cán bộ địa phương, luôn căn dặn thế hệ trẻ rằng: mở một con đường giữa núi rừng khó khăn bao nhiêu thì xây dựng quê hương trong hòa bình cũng cần ý chí bền bỉ bấy nhiêu.



