NGƯỜI MỞ ĐƯỜNG TRÊN ĐỈNH FANSIPAN
Vết chân trên sương mờ
Đỉnh Fansipan mùa đông năm 1952 bao phủ bởi một màn sương mù đặc quánh và cái lạnh cắt da cắt thịt. Sùng Chớ, người chiến sĩ Công an vũ trang trẻ tuổi gốc Mông mang trên vai khẩu súng trường và một chiếc gùi nhỏ đựng muối. Anh đang đi vào vùng lõi của toán phỉ vàng do tên trùm Vàng Pao cầm đầu – kẻ được tình báo Pháp hậu thuẫn để bạo loạn, cướp bóc và chặn đường tiếp tế cho chiến dịch Tây Bắc.Nhiệm vụ của Chớ không phải là nổ súng tiêu diệt, mà là "vận cứu" – thâm nhập và thuyết phục người dân bản Mông không nghe theo lời xúi giục của phỉ, đưa những người lầm đường lạc lối trở về."Đứng lại! Người của Chính phủ Cụ Hồ đúng không?" – Ba họng súng kíp chĩa thẳng vào ngực Chớ từ bụi rậm. Đó là các tay súng phỉ, trong đó có Thào Dũng, một thanh niên cùng bản ngày trước với Chớ.Cuộc đối thoại bằng cái bụng thẳngSùng Chớ không hạ súng, nhưng anh từ tốn hạ chiếc gùi muối xuống đất. Ở vùng cao lúc này, muối quý hơn vàng."Thào Dũng à, cái bụng người Mông mình như dòng suối trong, sao lại đi theo thằng Pháp để bắn lại đồng bào mình?" – Chớ nói bằng tiếng Mông, giọng trầm và chân thành. "Thằng Pháp hứa cho ăn ngon, nhưng nó chỉ mang lại tiếng súng và nước mắt thôi. Cụ Hồ gửi muối lên cho bản mình đây này, gửi chữ cho con em mình học đây này."Thào Dũng nhìn gói muối, bàn tay run lên. Đám thuộc hạ của Vàng Pao định siết cò, nhưng Thào Dũng đã gạt họng súng của chúng xuống. Sự chân thành và cái bụng thẳng thắn của người chiến sĩ Công an đã chạm đến lòng trắc ẩn của những người lính phỉ bị lừa gạt. Trong đêm đó, Sùng Chớ đã thuyết phục được Thào Dũng và hơn mười tay súng khác hạ vũ khí, đồng ý dẫn đường cho quân ta đánh úp sào huyệt của Vàng Pao.Trận chiến trong sương và sự bình yên rẻo caoCuộc tập kích diễn ra ngay trong đêm. Bị bất ngờ, toán phỉ tan rã. Tuy nhiên, trong lúc hỗn loạn, tên trùm Vàng Pao đã lén rút súng ngắn nhắm vào lưng Thào Dũng khi anh này đang kêu gọi đồng đội đầu hàng."Dũng, cẩn thận!"Sùng Chớ lao đến, đẩy mạnh Thào Dũng ra. Tiếng súng chát chúa vang lên. Viên đạn găm thẳng vào ngực Sùng Chớ. Anh ngã xuống bên sườn đá, máu nhuộm đỏ màu áo len chàm. Vàng Pao bị tiêu diệt ngay sau đó, toán phỉ hoàn toàn rã ngũ.Sùng Chớ hy sinh khi tuổi đời còn rất trẻ, nhưng anh đã kịp để lại một con đường hòa bình cho vùng cao Tây Bắc. Đồi núi rẻo cao từ đó sạch bóng phỉ, mở toang con đường chiến lược cho các đoàn dân công gánh gạo lên Điện Biên Phủ làm nên chiến thắng lẫy lừng.



