Người mở đường “trong bóng tối”
Lê Văn Khánh tham gia thanh niên xung phong từ năm 1967. Công việc của ông là mở đường vận chuyển lương thực và đạn dược vào các căn cứ tiền phương.
Những tuyến đường ấy không phải đường nhựa hay bê tông. Chúng chỉ là những lối mòn giữa rừng già, dốc đá và bùn lầy. Bom đạn của máy bay Mỹ luôn rình rập.
Khánh kể: “Mỗi lần ra đường là như đi vào bóng tối. Không biết bao giờ bom sẽ rơi. Nhưng nếu không đi, đồng đội sẽ thiếu lương thực.”
Có lần, cả tiểu đội ông bị mắc kẹt giữa hai làn bom. Khánh đã tìm cách dẫn mọi người thoát ra, và chính ông bị thương nặng ở vai.
Sau chiến tranh, Khánh trở về quê, làm nông. Không có huy chương lớn, nhưng đồng đội vẫn nhớ: chính ông là người đã giữ những con đường sống cho nhiều đơn vị.


