Người có công giúp đỡ cách mạng

NGƯỜI MỞ ĐƯỜNG TRONG BÓNG TỐI: ANH HÙNG NGUYỄN VIẾT XUÂN – TIẾNG HÔ GIỮA LỬA ĐẠN

NGƯỜI MỞ ĐƯỜNG TRONG BÓNG TỐI: ANH HÙNG NGUYỄN VIẾT XUÂN – TIẾNG HÔ GIỮA LỬA ĐẠN

Hải Phòng30/03/2026Đỗ Thị Giang (Trường Đại Học Hải Dương)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Có những con người không xuất hiện quá nhiều trong sách vở, không phải ai cũng thuộc tên, nhưng lại sống mãi trong lịch sử bằng chính một khoảnh khắc bất tử.

Nguyễn Viết Xuân là một con người như thế.

Một buổi tối, khi tình cờ đọc lại những trang tư liệu cũ về cuộc kháng chiến chống Mỹ, tôi bắt gặp câu nói quen thuộc nhưng đầy ám ảnh:

“Nhằm thẳng quân thù mà bắn!”

Câu nói ấy vang lên như một tiếng sét. Và khi lần theo dấu vết của nó, tôi mới biết – đằng sau câu nói ấy là một con người, một cuộc đời, một sự hy sinh khiến bất cứ ai cũng phải lặng đi.

Một người lính bình dị giữa chiến trường khốc liệt

Nguyễn Viết Xuân sinh năm 1934 tại Vĩnh Phúc – một vùng quê nghèo nhưng giàu truyền thống cách mạng.

Tuổi thơ của ông gắn với ruộng đồng, với những ngày tháng lam lũ. Nhưng cũng chính nơi đó đã nuôi dưỡng trong ông một tinh thần bền bỉ, chịu đựng và một tình yêu quê hương sâu sắc.

Khi đất nước bước vào những năm tháng chiến tranh ác liệt, ông gia nhập quân đội, trở thành một chiến sĩ pháo binh.

Không phải vị tướng, không phải người chỉ huy cấp cao – ông chỉ là một người lính. Nhưng đôi khi, lịch sử lại được viết nên bởi chính những con người bình dị như vậy.

Chiến trường và khoảnh khắc định mệnh

Năm 1964, trong một trận chiến ác liệt, đơn vị của Nguyễn Viết Xuân bị địch tấn công dữ dội.

Bom đạn trút xuống như mưa. Đất đá tung lên mù mịt. Không khí đặc quánh mùi thuốc súng.

Trong hoàn cảnh ấy, việc giữ vững trận địa pháo gần như là điều không tưởng.

Một số chiến sĩ bị thương. Một số khác dao động. Giữa lằn ranh mong manh của sự sống và cái chết, chỉ cần một chút chùn bước, cả trận địa có thể sụp đổ.

Và rồi, trong khoảnh khắc ấy, Nguyễn Viết Xuân đã đứng lên.

“Nhằm thẳng quân thù mà bắn!” – lời hô làm nên lịch sử

Giữa tiếng bom rền, giữa khói lửa mịt mù, ông đã hô vang:

“Nhằm thẳng quân thù mà bắn!”

Đó không chỉ là một mệnh lệnh.

Đó là sự thức tỉnh.

Đó là ngọn lửa truyền sức mạnh cho cả đơn vị.

Tiếng hô ấy như xé toang sự sợ hãi, kéo những người lính trở lại với ý chí chiến đấu.

Họ tiếp tục chiến đấu.

Họ giữ vững trận địa.

Nhưng…

Nguyễn Viết Xuân đã ngã xuống ngay sau đó.

Cái chết không phải là kết thúc

Ông hy sinh khi tuổi đời còn rất trẻ. Không có những lời trăn trối dài dòng, không có những giây phút bi lụy.

Chỉ có một câu nói.

Nhưng chính câu nói ấy đã khiến ông trở thành bất tử.

Ngày hôm nay, khi nhắc đến Nguyễn Viết Xuân, người ta không chỉ nhớ đến một con người, mà còn nhớ đến một tinh thần:

+ Tinh thần không lùi bước

+ Tinh thần chiến đấu đến cùng

+ Tinh thần đặt Tổ quốc lên trên tất cả

Suy ngẫm của người trẻ hôm nay

Gấp lại những trang tư liệu, tôi chợt thấy lòng mình chùng xuống.

Chúng ta hôm nay không còn sống trong chiến tranh. Không còn phải đối diện với bom đạn. Nhưng có lẽ, chính vì thế mà đôi khi chúng ta quên mất ý nghĩa của sự kiên cường.

Ở tuổi hai mươi, Nguyễn Viết Xuân đã sẵn sàng đối diện với cái chết.

Còn chúng ta, đôi khi lại chùn bước trước những áp lực nhỏ bé của cuộc sống.

Phải chăng, điều chúng ta cần học không phải là làm những điều vĩ đại, mà là:

- Giữ vững ý chí khi khó khăn

- Không bỏ cuộc khi thử thách

- Và luôn biết mình đang sống vì điều gì

Nguyễn Viết Xuân không để lại cho đời những trang hồi ký, không có những chiến công được kể dài dòng.

Ông chỉ để lại một câu nói.

Nhưng chính câu nói ấy đã trở thành biểu tượng, sống mãi cùng thời gian.

Trong dòng chảy của lịch sử, có những con người như ngôi sao – không xuất hiện lâu, nhưng đủ sáng để soi rọi cả một bầu trời.

Nguyễn Viết Xuân là một ngôi sao như thế.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn