NGƯỜI MỞ ĐƯỜNG TRONG ĐÊM
Ký ức về những đêm mở đường trong rừng sâu của bác Hoàng Văn Phúc, nơi từng nhát cuốc, từng bước chân đều gắn với trách nhiệm của người lính công binh.
Thời gian trôi qua thật nhanh.
Từ những năm tháng chiến tranh đầy gian khổ đến nay đã là mấy chục năm.
Mái tóc của bác Hoàng Văn Phúc đã bạc trắng.
Những bước chân không còn nhanh nhẹn như thuở còn trẻ.
Nhưng mỗi khi nhắc đến những đêm mở đường trong rừng sâu, ánh mắt bác vẫn ánh lên niềm xúc động đặc biệt.
Có những ký ức theo con người suốt cả cuộc đời.
Đối với bác Phúc, những đêm mở đường là ký ức không thể nào quên.
Hôm ấy, đơn vị nhận nhiệm vụ mở một tuyến đường mới trong rừng.
Trời đã tối từ lâu.
Không gian chỉ còn lại tiếng côn trùng và gió rừng.
Không ai bật đèn sáng.
Mọi người làm việc trong im lặng.
Chỉ có những khẩu lệnh ngắn gọn được truyền đi.
Từng người một bắt đầu công việc.
Người phát dọn cây.
Người đo hướng tuyến.
Người đánh dấu vị trí.
Bác Phúc cầm cuốc đi đầu nhóm công binh.
Mỗi nhát cuốc xuống đất đều nặng nhưng chắc chắn.
Đất rừng cứng và lẫn nhiều rễ cây.
Mồ hôi thấm ướt áo dù trời đã về đêm.
Nhưng không ai dừng lại.
Tất cả đều hiểu rõ thời gian là rất quan trọng.
Có lúc phải dừng lại để kiểm tra hướng đi.
Chỉ một sai lệch nhỏ cũng có thể ảnh hưởng cả tuyến đường.
Sau nhiều giờ làm việc liên tục, một đoạn đường cơ bản đã được hình thành.
Tuy còn thô sơ, nhưng đã có thể cho đơn vị cơ động.
Bác Phúc đứng lặng một lúc.
Nhìn con đường vừa mở giữa rừng tối.
Trong lòng vừa mệt, vừa tự hào.
Nhiều năm sau, khi nhớ lại đêm ấy, bác thường nói:
“Người công binh không chỉ mở đường trong rừng, mà còn mở đường cho cả đơn vị phía sau tiến lên.”
Và ký ức về người mở đường trong đêm vẫn mãi là một phần không thể nào quên trong cuộc đời người lính công binh Hoàng Văn Phúc.



