Người mở đường trong lửa
Những năm cuối thập niên 1960, vùng quê Đức Thọ của Hà Tĩnh vẫn còn nghèo. Ruộng ít, người đông, cuộc sống quanh năm gắn với lúa và khoai. Nguyễn Thị Lệ sinh năm 1951 trong một gia đình có bốn anh chị em. Từ nhỏ, bà đã quen với việc đồng áng, gánh nước, chăn trâu.
Nhưng tuổi 18 của bà không gắn với ruộng đồng.
Năm 1969, nghe tin địa phương tuyển thanh niên xung phong chi viện tuyến lửa, bà lặng lẽ đăng ký. Ngày lên đường, mẹ bà chỉ kịp dúi vào tay con gái một nắm cơm nắm và dặn:
“Đi thì phải sống mà về.”
Bà không nói gì, chỉ gật đầu
Đơn vị của bà được điều vào tuyến đường 15A – một trong những tuyến vận tải quan trọng nối hậu phương với tiền tuyến. Nơi đây, bom rơi gần như mỗi ngày.
Công việc của bà là san lấp hố bom, vận chuyển đất đá, và dẫn đường cho xe qua những đoạn nguy hiểm.
Những ngày đầu, đôi vai của cô gái 18 tuổi sưng tấy vì gánh đá. Bàn tay phồng rộp, rớm máu. Đêm đến, bà nằm trong hầm, nghe tiếng bom vọng xa, không ngủ được.
Nhưng chỉ sau vài tuần, bà quen dần.
Một đêm năm 1970, đơn vị nhận lệnh khẩn: phải thông đường trước 3 giờ sáng để đoàn xe quân sự đi qua.
Trời tối đen. Không trăng. Không đèn.
Chỉ có ánh sáng yếu ớt từ những chiếc đèn pin được che kín.
Đất đá ngổn ngang sau một trận bom lớn ban chiều. Hố bom sâu hoắm, nước đọng lầy lội.
Nguyễn Thị Lệ cùng đồng đội lao vào làm việc.
Tiếng cuốc, tiếng xẻng vang lên gấp gáp.
Bùn đất bắn lên mặt, lên tóc. Không ai kịp lau.
Khoảng gần nửa đêm, tiếng máy bay lại vang lên.
“Ẩn nấp!” – có người hô.
Nhưng bà Lệ không chạy ngay. Bà còn đang ở giữa hố bom, cố gắng san nốt phần đất cuối cùng để xe có thể qua.
Một đồng đội kéo tay bà:
“Lệ! Vào hầm!”
Bà lắc đầu: “Chờ chút… sắp xong rồi!” Bom rơi. Đất đá tung lên. Một sức ép khủng khiếp đẩy bà ngã xuống. Sự sống mong manh Khi tỉnh lại, bà thấy mình bị vùi một phần dưới đất. Tai ù đi, không nghe rõ gì. Miệng đầy đất cát. Bà cố cử động. Không được. Trong khoảnh khắc ấy, bà nghĩ đến mẹ. Nghĩ đến câu dặn ngày nào. “Đi thì phải sống mà về…” Không hiểu lấy đâu ra sức, bà cố gắng rút tay ra khỏi đống đất đá, rồi từ từ bò lên. Đồng đội đã quay lại tìm bà. Họ đào bới trong hoảng loạn. Khi thấy bà còn sống, một người bật khóc. Con đường được giữ Đêm đó, dù bị thương nhẹ, bà vẫn tiếp tục làm việc. Đến gần sáng, con đường được thông. Những chiếc xe đầu tiên lăn bánh qua. Không ai vỗ tay. Không ai reo mừng. Chỉ có những ánh mắt nhìn nhau trong im lặng. Họ biết mình vừa giành lại một con đường – từ tay bom đạn. Trở về Năm 1975, chiến tranh kết thúc. Nguyễn Thị Lệ trở về quê. Bà không mang theo huân chương lớn, cũng không kể nhiều về những gì mình đã trải qua. Bà lại ra đồng. Lại cấy lúa. Lại sống như một người nông dân bình thường. Nhưng những đêm mưa lớn, bà vẫn giật mình tỉnh giấc – tưởng như tiếng bom năm nào còn vọng lại. Những năm tháng sau này Khi đã lớn tuổi, bà tham gia hội cựu thanh niên xung phong của xã. Thỉnh thoảng, bà được mời kể chuyện cho học sinh. Ban đầu, bà ngại. Nhưng rồi bà nhận ra: nếu không kể, những ký ức ấy sẽ dần biến mất. Bà nói với lũ trẻ: “Các cháu đi trên đường hôm nay… phải nhớ rằng có những con đường được đổi bằng máu.” Một cuộc đời bình dị Không phải ai cũng trở thành anh hùng được ghi tên trong sách. Nhưng những người như Nguyễn Thị Lệ – đã góp phần làm nên lịch sử bằng chính đôi tay và sự bền bỉ của mình. Cuộc đời bà không có những khoảnh khắc hào nhoáng. Chỉ có những đêm tối, những hố bom, và những con đường được nối lại. Nhưng chính từ những điều giản dị ấy… một đất nước đã được giữ vững.



