Người mở đường trong mưa bom
Những năm chiến tranh ác liệt, tuyến vận tải chiến lược chạy dọc dãy Trường Sơn – còn gọi là Đường mòn Hồ Chí Minh – là huyết mạch nối hậu phương với tiền tuyến. Mỗi chuyến xe qua đây đều đối mặt với bom tọa độ, chất độc hóa học và những trận mưa rừng xối xả. Trong lực lượng thanh niên xung phong năm ấy có chị Lê Thị Mai, quê miền Trung, mới tròn 19 tuổi đã tình nguyện vào tuyến lửa. Nhiệm vụ của tổ chị là san lấp hố bom, mở đường cho xe kịp giờ xuất phát.
Những năm chiến tranh ác liệt, tuyến vận tải chiến lược chạy dọc dãy Trường Sơn – còn gọi là Đường mòn Hồ Chí Minh – là huyết mạch nối hậu phương với tiền tuyến. Mỗi chuyến xe qua đây đều đối mặt với bom tọa độ, chất độc hóa học và những trận mưa rừng xối xả. Trong lực lượng thanh niên xung phong năm ấy có chị Lê Thị Mai, quê miền Trung, mới tròn 19 tuổi đã tình nguyện vào tuyến lửa. Nhiệm vụ của tổ chị là san lấp hố bom, mở đường cho xe kịp giờ xuất phát. Có những đêm, vừa lấp xong hố bom này thì hố bom khác lại xuất hiện. Đất đá còn nóng hổi, khói chưa tan, chị Mai đã cùng đồng đội lao ra, cuốc xẻng trên tay. Ánh đèn pin được che kín bằng mảnh vải nhỏ để tránh lộ mục tiêu. Tiếng cuốc chạm đá hòa cùng tiếng máy bay gầm rú trên đầu. Một lần, đoàn xe chở lương thực bị kẹt giữa đoạn đường vừa bị đánh phá. Nếu không thông tuyến trước rạng sáng, nguy cơ bị phát hiện và oanh tạc tiếp là rất lớn. Chị Mai đề nghị cả tổ chia thành từng nhóm nhỏ, người cảnh giới, người san đường, người kéo gỗ lót bánh xe. Gần sáng, khi chiếc xe cuối cùng vượt qua đoạn lầy, cả tổ mới thở phào. Không chỉ làm đường, chị còn tham gia cứu thương, đưa đồng đội bị thương về trạm quân y. Có những người bạn cùng tuổi đã nằm lại ven đường, giữa rừng già hun hút. Sau ngày hòa bình, chị trở về quê với mái tóc sớm bạc và đôi tay chai sạn. Nhưng mỗi khi nghe nhắc đến Trường Sơn, ánh mắt chị lại sáng lên. “Chúng tôi chỉ nghĩ đơn giản: đường phải thông, xe phải đi, tiền tuyến phải có hàng.” Câu chuyện của người nữ thanh niên xung phong mở đường nhắc chúng ta rằng chiến thắng không chỉ được làm nên bởi những trận đánh lớn, mà còn bởi những bước chân thầm lặng giữa rừng sâu. Mỗi hố bom được lấp lại là một nhịp nối của niềm tin, mỗi con đường mở ra là một lời khẳng định ý chí không khuất phục của cả một thế hệ.

