NGƯỜI MỞ ĐƯỜNG VÀ GIỮ MẠCH MÁU TRƯỜNG SƠN
Tháng 9 năm 1965, chàng trai Hoàng Văn Sự bước vào tuổi 19, lứa tuổi đẹp nhất của đời người. Khác với thế hệ sau này, lứa lính 1965 như bác là những người trực tiếp nếm trải sự chuyển mình khốc liệt nhất của cuộc chiến. Bác lên đường khi khẩu hiệu "Tất cả cho tiền tuyến, tất cả để đánh thắng giặc Mỹ xâm lược" đang sục sôi khắp các làng quê.
Tháng 9 năm 1965, chàng trai Hoàng Văn Sự bước vào tuổi 19, lứa tuổi đẹp nhất của đời người. Khác với thế hệ sau này, lứa lính 1965 như bác là những người trực tiếp nếm trải sự chuyển mình khốc liệt nhất của cuộc chiến. Bác lên đường khi khẩu hiệu "Tất cả cho tiền tuyến, tất cả để đánh thắng giặc Mỹ xâm lược" đang sục sôi khắp các làng quê.
Nếu C2 Đ585 thuộc lực lượng vận tải hay công binh Trường Sơn (Đoàn 559), thì thời hoa lửa của bác Sự là một bản hùng ca về sự kiên trì và lòng dũng cảm:
"Máu có thể rơi, nhưng đường không thể tắc": Nhiệm vụ của bác và đồng đội là giữ cho mạch máu giao thông luôn thông suốt dưới làn mưa bom B-52 và bom tọa độ. Mỗi mét đường, mỗi chuyến xe qua đều thấm đẫm mồ hôi và máu của những người lính C2.
Đối mặt với "Cây nhiệt đới" và máy bay AC-130: Thời đó, kẻ thù sử dụng các thiết bị điện tử hiện đại để phát hiện tiếng động và hơi người. Bác Sự và đồng đội đã phải dùng trí thông minh để ngụy trang, "đi không dấu, nấu không khói" để vượt qua mắt thần của địch.
Với mốc nhập ngũ 1965, đến khi các bác Hiền, Quý, Quang nhập ngũ (1970-1972), bác Sự đã là một người lính già dặn, một người chỉ huy hoặc người anh giàu kinh nghiệm trên chiến trường. Bác đã đi qua những năm tháng đói rét nhất, những trận sốt rét rừng kinh hoàng nhất và những mùa mưa Trường Sơn thối đất thối cát.



