Cựu chiến binh

NGƯỜI MỞ ĐƯỜNG VÀ NHỮNG BƯỚC CHÂN KHÔNG TIẾNG

Nhập ngũ năm 1973 khi vừa tròn mười tám tuổi, bác Lê Trọng Hưng – người con của Phường Sầm Sơn, Thanh Hoá – công tác tại Tiểu đoàn 17, Sư đoàn 10, Quân đoàn 3 trong lực lượng công binh. Bác tham gia chiến dịch giải phóng Sài Gòn năm 1975 và tiếp tục làm nhiệm vụ tại chiến trường Tây Nguyên, biên giới Tây Nam cho đến năm 1982. Gần chín năm quân ngũ, bác là người lính âm thầm mở đường, phá mìn, bảo đảm cho những bước tiến của quân ta được thông suốt – lặng lẽ nhưng đầy hiểm nguy và trách nhiệm. 🌿🇻

Thanh Hóa27/02/2026Hoàng Thị Ngọc Diệp (Đoàn Thanh niên phường Sầm Sơn)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm 1973, bác Hưng mới mười tám tuổi. Cái tuổi mà nhiều người còn đang sống trong vòng tay gia đình, thì bác đã khoác ba lô rời Sầm Sơn, theo tiếng gọi Tổ quốc.

Vào Tiểu đoàn 17, Sư đoàn 10, Quân đoàn 3 – bác trở thành người lính công binh. Công binh không phải là đơn vị đứng trên báo cáo chiến công đầu tiên. Nhưng khi đoàn quân tiến lên, họ luôn là những người đi trước.

Đi trước… nghĩa là chạm vào hiểm nguy trước.

Ở Tây Nguyên, những con đường đất đỏ mùa mưa lầy lội, mùa khô bụi mù. Công binh phải dò từng quả mìn, phá từng vật cản, bắc từng nhịp cầu tạm để xe tăng, bộ binh vượt qua.

Có những đêm, bác cùng đồng đội bò sát mặt đất để gỡ mìn. Chỉ một sơ suất nhỏ cũng có thể đánh đổi bằng mạng sống. Mồ hôi trộn lẫn với đất đỏ, tim đập thình thịch trong lồng ngực, nhưng bàn tay vẫn phải vững.

Mùa xuân 1975, khi chiến dịch giải phóng Sài Gòn bắt đầu, Quân đoàn 3 hành quân thần tốc. Những tuyến đường phải được thông suốt. Không có thời gian cho chậm trễ.

Bác kể rằng có những lúc vừa phá xong vật cản, đoàn xe đã nối đuôi tiến qua. Nhìn từng bánh xe lăn trên con đường mình vừa mở, lòng người lính công binh dâng lên một niềm vui khó tả. Không ai nhắc tên họ trên loa chiến thắng, nhưng họ biết mình đã góp phần vào giờ phút lịch sử ấy.

Ngày 30 tháng 4 năm 1975, đất nước thống nhất. Nhưng người lính trẻ chưa kịp trở về.

Biên giới Tây Nam lại gọi tên.

Một lần nữa, bác Hưng khoác balô hành quân. Rừng rậm, nắng gắt, những bãi mìn còn sót lại sau chiến sự. Công binh lại đi trước. Lại đào, lại phá, lại mở đường.

Có đồng đội đã nằm lại giữa rừng. Có những buổi chiều lặng lẽ, bác ngồi bên hố công sự, nhớ nhà da diết. Nhưng khi còi báo động vang lên, tất cả lại đứng dậy, tiếp tục nhiệm vụ.

Từ năm 1973 đến năm 1982 – gần chín năm tuổi trẻ – bác dành trọn cho quân ngũ. Gần chín năm ấy là mồ hôi, là đất đỏ Tây Nguyên bám đầy áo lính, là những bước chân âm thầm giữa hai cuộc chiến.

Người ta thường nhớ đến những người xung phong.
Nhưng để có một bước xung phong an toàn,
luôn có những người mở đường trong im lặng.

Bác – người lính công binh quê Sầm Sơn –
đã chọn cho mình sự lặng lẽ ấy.

Lặng lẽ mở đường.
Lặng lẽ đối diện hiểm nguy.
Lặng lẽ đi qua tuổi trẻ.

Giờ đây, khi mái tóc đã bạc, có thể bác không kể nhiều về những năm tháng đó. Nhưng mỗi con đường thông suốt trong ký ức chiến tranh đều có dấu chân bác.

Một người lính không tìm kiếm hào quang.
Chỉ tìm kiếm sự bình yên cho Tổ quốc.

Và chính sự lặng thầm ấy
mới làm nên vẻ đẹp sâu sắc nhất
của thế hệ đã đi qua chiến tranh. 🌿🇻🇳

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn