Bài viết

người mở lối giữa những quả bom câm

Ninh Bình09/05/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong những năm tháng kháng chiến chống Mỹ cứu nước, có những loại bom không nổ ngay mà nằm im lìm dưới lòng đất, trên đường đi, bờ ruộng, ven rừng… chờ một bước chân bất cẩn. Chúng được gọi là bom mìn sót lại sau chiến tranh, trở thành mối nguy hiểm kéo dài đối với bộ đội và nhân dân. Để mở đường cho những đoàn quân, những tuyến vận tải chiến lược, luôn có những chiến sĩ công binh rà phá bom mìn đi trước, đối mặt trực tiếp với cái chết trong từng nhịp thở. Giữa thời hoa lửa ấy, câu chuyện về chiến sĩ công binh trẻ Đỗ Văn Kiên là một câu chuyện xúc động về lòng can đảm và sự hy sinh thầm lặng.

Đỗ Văn Kiên sinh ra tại một vùng quê trung du thuộc tỉnh Bắc Giang. Từ nhỏ anh đã có tính cẩn thận, kiên nhẫn và rất thích tìm hiểu về các công cụ lao động.

Khi nhập ngũ, Kiên được biên chế vào lực lượng công binh, chuyên làm nhiệm vụ dò gỡ bom mìn và mở đường cho các đơn vị hành quân.

Công việc của anh luôn đi đầu đội hình. Trước khi bộ đội hoặc xe vận tải đi qua, tổ công binh phải kiểm tra từng đoạn đường, từng mét đất để đảm bảo an toàn.

Họ dùng que dò, máy dò kim loại thô sơ và kinh nghiệm để phát hiện dấu hiệu của bom mìn chôn dưới đất.

Chỉ một sai sót nhỏ cũng có thể dẫn đến hậu quả khôn lường.

Đường đi của Kiên và đồng đội thường là những con đường rừng, bãi đất trống hoặc tuyến vận tải vừa bị bom đánh phá.

Nơi nào nguy hiểm nhất, nơi đó họ phải đi trước.

Một mùa khô năm 1972, tuyến đường vận tải chiến lược qua khu vực rừng miền Trung bị đánh phá rất nặng. Nhiều đoạn đường có nguy cơ còn sót lại bom chưa nổ.

Đơn vị công binh của Kiên được giao nhiệm vụ mở lại toàn bộ tuyến đường để đoàn xe tiếp tế có thể đi qua an toàn.

Ngay từ sáng sớm, Kiên cùng tổ của mình đã bắt đầu công việc.

Anh đi đầu, từng bước chậm rãi kiểm tra mặt đất, mắt quan sát kỹ từng dấu hiệu bất thường.

Không khí rừng yên tĩnh nhưng căng thẳng, ai cũng hiểu rằng chỉ cần một tiếng “nổ” bất ngờ là mọi thứ có thể kết thúc.

Sau nhiều giờ rà soát, họ phát hiện một khu vực đất có dấu hiệu bị xáo trộn, nghi có bom mìn còn sót lại.

Kiên được phân công tiếp cận và xử lý đầu tiên.

Anh quỳ xuống, dùng que dò kiểm tra từng lớp đất một cách cẩn trọng.

Mồ hôi lăn trên trán nhưng tay anh vẫn giữ nhịp ổn định.

Khi phát hiện tín hiệu bất thường, Kiên lập tức ra hiệu cho đồng đội dừng lại và giữ khoảng cách an toàn.

Anh bắt đầu đào đất từng chút một để xác định vị trí vật nguy hiểm.

Đúng lúc đó, một tiếng động cơ máy bay địch vang lên từ xa.

Không lâu sau, bom nổ gần khu vực rà phá, đất đá rung chuyển dữ dội.

Khói bụi mù mịt bao phủ cả khu rừng.

Dù vậy, Kiên vẫn không rời vị trí. Anh hiểu rằng nếu dừng lại, toàn bộ tuyến đường sẽ không thể thông suốt.

Anh tiếp tục xử lý quả bom bằng sự tập trung tuyệt đối, từng thao tác đều chậm rãi nhưng chính xác.

Sau một thời gian căng thẳng, quả bom đã được vô hiệu hóa an toàn.

Ngay sau đó, anh cùng đồng đội tiếp tục rà phá những đoạn đường còn lại.

Đến chiều muộn, tuyến đường quan trọng đã được xác nhận an toàn cho đoàn xe vận tải đi qua.

Nhưng khi mọi người vừa thở phào, một vụ nổ bất ngờ xảy ra ở khu vực cách đó không xa do một quả bom khác bị kích hoạt bởi rung chấn.

Kiên bị thương nặng trong lúc đang hướng dẫn đồng đội sơ tán khỏi khu vực nguy hiểm.

Dù vậy, anh vẫn cố gắng chỉ dẫn vị trí an toàn cuối cùng trước khi được đưa ra khỏi hiện trường.

Sau trận đó, tuyến đường đã được mở thông kịp thời, đảm bảo cho các đoàn xe chi viện tiếp tục hành quân ra mặt trận.

Những người từng đi qua cung đường ấy vẫn luôn nhớ đến những chiến sĩ công binh đi trước mở lối, âm thầm gỡ bỏ hiểm nguy để giữ an toàn cho cả đoàn quân phía sau.

Câu chuyện về Đỗ Văn Kiên là hình ảnh tiêu biểu của lực lượng rà phá bom mìn trong thời hoa lửa – những con người đã dũng cảm đi giữa ranh giới sống chết, mở đường cho chiến thắng bằng sự kiên nhẫn, chính xác và tinh thần hy sinh thầm lặng.

Ngày nay, khi những con đường đã an toàn và chiến tranh lùi xa, thế hệ trẻ càng phải biết trân trọng những hy sinh của cha anh đi trước. Những câu chuyện lịch sử ấy sẽ mãi là ngọn lửa nhắc nhở mỗi người Việt Nam phải sống trách nhiệm, can đảm và không bao giờ quên những năm tháng hào hùng của dân tộc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn