Người có công giúp đỡ cách mạng

Người mở lối qua đại ngàn

Giữa vùng núi Tà Rụt, nơi rừng già ôm lấy những con suối đá, chiến tranh từng in dấu bằng những hố bom sâu hoắm và những con đường mòn bí mật. Đây là một nhánh quan trọng nối vào dãy Trường Sơn – nơi từng đoàn người, đoàn hàng âm thầm vượt núi. Ông Hồ Văn Lía, người Pa Kô trong bản, được giao nhiệm vụ dẫn đường cho các đơn vị qua rừng. Ông không phải lính chính quy, nhưng thuộc từng lối mòn, từng gốc cây cổ thụ. Trong chiến tranh, những hiểu biết ấy trở thành “bản đồ sống”.

Quảng Trị05/03/2026Trương Quang Ngọc (Đoàn Sở Văn hóa, Thể thao và Du lịch)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Giữa vùng núi Tà Rụt, nơi rừng già ôm lấy những con suối đá, chiến tranh từng in dấu bằng những hố bom sâu hoắm và những con đường mòn bí mật. Đây là một nhánh quan trọng nối vào dãy Trường Sơn – nơi từng đoàn người, đoàn hàng âm thầm vượt núi.

Ông Hồ Văn Lía, người Pa Kô trong bản, được giao nhiệm vụ dẫn đường cho các đơn vị qua rừng. Ông không phải lính chính quy, nhưng thuộc từng lối mòn, từng gốc cây cổ thụ. Trong chiến tranh, những hiểu biết ấy trở thành “bản đồ sống”.

Ban ngày, ông ẩn mình trong bản, ban đêm mới dẫn đoàn đi. Có đoạn đường phải men theo vách đá, dưới là suối sâu cuồn cuộn. Ông đi trước, tay cầm con dao rừng phát lối, chân dò từng bước để tránh bẫy và hố bom chưa nổ.

Một lần, sau trận mưa lớn, con suối dâng cao chặn ngang lối đi. Nếu quay lại sẽ chậm tiến độ, nhưng vượt qua thì nguy hiểm. Ông Lía lội thử dòng nước, buộc dây rừng làm điểm bám rồi lần lượt đưa từng người sang bờ bên kia. Gùi hàng ướt sũng, quần áo lấm bùn, nhưng đoàn vẫn kịp đến điểm tập kết trước rạng đông.

Người trong bản kể rằng, có những đêm rừng tối đặc, chỉ nghe tiếng côn trùng và bước chân lặng lẽ. Ông Lía đi đầu, ánh mắt quen thuộc với bóng tối. “Rừng nuôi mình, mình phải giữ rừng và giữ người,” ông thường nói.

Hòa bình lập lại, con đường mòn năm xưa dần thành lối xe chạy. Cầu treo mới bắc qua suối, bản làng Tà Rụt yên bình hơn. Nhưng mỗi khi nhìn về dãy Trường Sơn mờ xa, ông Lía vẫn nhớ những đêm hoa lửa – khi từng bước chân mở lối qua đại ngàn góp phần giữ cho tuyến đường không bao giờ tắt.

Câu chuyện ở Tà Rụt nhắc rằng, giữa chiến tranh, sức mạnh không chỉ đến từ vũ khí mà còn từ sự am hiểu đất rừng và lòng trung thành của những con người bình dị. Chính họ đã mở lối cho niềm tin băng qua bóng tối.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn