Người mở lối từ biển khơi
Có những con đường được vẽ bằng nhựa đường, bằng bê tông. Nhưng cũng có những con đường được mở bằng lòng quả cảm, bằng sự hy sinh và ý chí của những con người sẵn sàng đánh đổi cả tuổi xuân vì Tổ quốc. Đường mòn Hồ Chí Minh trên biển là một con đường như thế. Và trong những người đặt những viên gạch đầu tiên cho tuyến đường huyền thoại ấy có Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân Hồ Đức Thắng.
Sinh ra và lớn lên trên vùng đất ven biển Trà Vinh, Hồ Đức Thắng sớm quen với sóng gió và cuộc sống của người dân miền biển. Có lẽ cũng chính biển đã rèn cho ông bản lĩnh, sự gan dạ và ý chí kiên cường để rồi khi cách mạng cần, ông không ngần ngại nhận nhiệm vụ đặc biệt: vượt biển ra miền Bắc tìm đường tiếp nhận vũ khí cho chiến trường miền Nam.
Đó là thời điểm cuộc kháng chiến chống Mỹ bước vào giai đoạn cam go. Nhu cầu chi viện vũ khí ngày càng cấp thiết, trong khi các tuyến đường vận chuyển trên bộ gặp nhiều khó khăn. Việc mở một tuyến vận tải chiến lược trên biển là quyết định táo bạo, đòi hỏi những con người vừa có kinh nghiệm đi biển, vừa tuyệt đối trung thành với cách mạng.
Tháng 8 năm 1961, chuyến tàu đầu tiên lặng lẽ rời bến. Trên con tàu gỗ nhỏ bé là sáu người lính mang theo một nhiệm vụ đặc biệt và một niềm tin lớn lao. Họ không có những thiết bị dẫn đường hiện đại, không có điều kiện liên lạc, cũng không biết điều gì đang chờ đợi phía trước.
Biển cả đã thử thách họ bằng những cơn bão dữ, những ngày lênh đênh không xác định được phương hướng và cả những lần con tàu trôi dạt sang vùng biển nước ngoài. Nhưng chính trong những thời khắc tưởng chừng tuyệt vọng ấy, bản lĩnh của người chiến sĩ cách mạng lại được thể hiện rõ nhất.
Sau chuyến đi lịch sử, Hồ Đức Thắng tiếp tục gắn bó với những con tàu không số. Ông cùng đồng đội nhiều lần vượt qua sự phong tỏa của đối phương, đưa những chuyến hàng vũ khí quý giá cập bến an toàn, góp phần tăng cường sức mạnh cho quân và dân miền Nam.
Những chiến công ấy không chỉ làm nên tên tuổi của một đơn vị anh hùng mà còn góp phần viết nên bản anh hùng ca về Đường mòn Hồ Chí Minh trên biển – biểu tượng của trí tuệ, lòng quả cảm và khát vọng thống nhất đất nước.
Với những cống hiến xuất sắc, Hồ Đức Thắng được Đảng và Nhà nước phong tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân. Song điều khiến nhiều người cảm phục không chỉ là những phần thưởng cao quý, mà còn là cách ông sống sau ngày đất nước hòa bình.
Rời quân ngũ, ông trở về quê hương với đôi bàn tay của một người lao động. Không chọn cuộc sống an nhàn, ông tiếp tục tham gia công tác xã hội, vận động nhân dân đoàn kết phát triển kinh tế, tích cực đóng góp cho các phong trào ở địa phương và luôn dành sự quan tâm đến những gia đình còn nhiều khó khăn.
Đối với thế hệ trẻ, ông là một nhân chứng sống của lịch sử. Mỗi lần gặp gỡ, giao lưu hay trò chuyện, ông đều kể về những chuyến tàu không số bằng giọng điềm đạm, chân thành. Ông không nói nhiều về những gian khổ mà bản thân đã trải qua, mà luôn nhắc đến sự hy sinh của đồng đội và công lao của cả một thế hệ đã cống hiến cho độc lập dân tộc.
Có lẽ, chính sự khiêm nhường ấy đã làm nên vẻ đẹp của người anh hùng.
Ngày nay, vùng biển Trà Vinh đã khoác lên mình diện mạo mới. Những con tàu đánh cá nối nhau vươn khơi, những khu dân cư ngày càng khang trang, cuộc sống người dân không ngừng đổi thay. Trong sự đổi thay ấy vẫn thấp thoáng hình ảnh của những người đi trước – những người đã góp phần giữ gìn từng tấc biển, từng bến bờ để quê hương có được cuộc sống bình yên hôm nay.
Cuộc đời của Anh hùng Hồ Đức Thắng là minh chứng cho một chân lý giản dị: lòng yêu nước không chỉ được thể hiện trong những thời khắc lịch sử, mà còn được gìn giữ bằng sự cống hiến bền bỉ trong cuộc sống thường ngày.
Những con tàu không số đã trở thành huyền thoại. Những chuyến hải trình năm xưa đã khép lại. Nhưng tinh thần dũng cảm, trách nhiệm và nghĩa tình của người lính biển Hồ Đức Thắng vẫn sẽ còn được nhắc nhớ như một biểu tượng đẹp của người chiến sĩ cách mạng Việt Nam – những con người đã dành trọn cuộc đời mình cho Tổ quốc và nhân dân.
Nguồn : qdnd.vn



