NGƯỜI NẰM LẠI BÊN SÁU CẦU - CAMPUCHIA
NGƯỜI NẰM LẠI BÊN SÁU CẦU - CAMPUCHIA
Nam Hà – vùng quê chiêm trũng hiền hòa, nơi con người quen với những mùa nước nổi, với nhịp sống lặng lẽ của đồng ruộng và sông ngòi. Nguyễn Văn Tủi sinh ra và lớn lên ở đó, trong một gia đình thuần nông, nơi mỗi ngày trôi qua được đo bằng tiếng gà gáy sáng và ánh hoàng hôn rơi xuống cuối bờ tre.
Tuổi trẻ của Tủi không ồn ào. Anh quen với việc đi sớm về muộn, quen đôi bàn tay lấm bùn và những bữa cơm đạm bạc. Khi chiến tranh lan rộng, tiếng gọi nhập ngũ vang đến từng làng quê, Tủi lên đường trong lặng lẽ. Không hứa hẹn nhiều, không nói lời hoa mỹ, anh chỉ mang theo niềm tin giản dị: đi để bảo vệ đất nước, để quê nhà được yên bình.
Anh trở thành chiến sĩ của Bộ Chỉ huy Quân sự tỉnh Bắc Giang, đảm nhiệm chức vụ dt. Cuộc sống quân ngũ rèn cho anh sự bền bỉ và kỷ luật. Những ngày huấn luyện căng thẳng, những đêm hành quân trong mưa rừng, những bữa ăn vội giữa tiếng còi báo động – tất cả nhanh chóng biến chàng trai quê Nam Hà thành người lính dạn dày gian khổ.
Năm 1972, đơn vị của Tủi được lệnh làm nhiệm vụ trên chiến trường Căm-pu-chia. Đây là vùng rừng núi hiểm trở, địa hình phức tạp, nơi các tuyến đường, cây cầu giữ vai trò sống còn cho việc cơ động và tiếp tế. Trong đó, khu vực Sáu Cầu là điểm then chốt, thường xuyên bị địch rình rập, phục kích.
Những ngày ở Sáu Cầu, Tủi cùng đồng đội quen với việc di chuyển trong im lặng, mắt luôn quan sát từng bụi cây, từng khúc cua. Rừng rậm dày đặc, nắng xuyên qua tán lá chỉ còn thành những vệt sáng yếu ớt. Ban ngày nóng hầm hập, ban đêm sương lạnh buốt. Tiếng côn trùng hòa lẫn với tiếng bước chân, tạo nên cảm giác căng thẳng thường trực.
Trong một chuyến làm nhiệm vụ qua chân cầu Sáu Cầu, tổ công tác của Tủi rơi vào ổ phục kích của địch. Loạt đạn đầu tiên vang lên xé toạc không gian yên ắng. Đồng đội nhanh chóng tản ra tìm chỗ ẩn nấp, phản kích trong điều kiện vô cùng bất lợi.
Tủi ở vị trí phía trước. Anh kịp thời cảnh báo cho đồng đội phía sau, rồi cùng một số chiến sĩ bám trụ, đánh trả để giữ vững đội hình. Giữa làn đạn dày đặc, anh không lùi lại, cố giữ vị trí cho đến khi đồng đội rút được vào khu vực an toàn hơn.
Trong khoảnh khắc sinh tử ấy, Tủi trúng đạn. Anh ngã xuống ngay tại chân cầu Sáu Cầu, nơi dòng nước lặng lẽ trôi dưới những nhịp cầu cũ kỹ. Tiếng súng vẫn còn vang lên phía xa, nhưng anh đã không thể đứng dậy thêm lần nào nữa.
Trận phục kích kết thúc, đơn vị giữ được lực lượng. Đồng đội quay lại tìm anh khi trời đã ngả chiều. Giữa rừng sâu Căm-pu-chia, họ mai táng anh ngay tại chân cầu Sáu Cầu, nơi anh hi sinh. Ngôi mộ đơn sơ, đất đắp vội, không bia đá, chỉ có dấu hiệu để sau này còn nhớ đường tìm lại.
Tin anh hi sinh được gửi về quê Nam Hà trong những dòng báo tử ngắn gọn. Không ai trong gia đình được nhìn mặt anh lần cuối, không có ngày đưa tang trọn vẹn. Chỉ biết rằng anh đã nằm lại nơi đất bạn, bên một cây cầu xa lạ, trong một nhiệm vụ thầm lặng mà nguy hiểm.
Nhiều năm sau, Sáu Cầu không còn tiếng súng. Dòng nước dưới chân cầu vẫn chảy, rừng cây lại xanh. Nhưng nơi đó đã trở thành mảnh đất ghi dấu sự hi sinh của một người lính Việt Nam – Nguyễn Văn Tủi, người con của Nam Hà, đã ngã xuống trong một cuộc phục kích, để đồng đội được sống, để nhiệm vụ được hoàn thành.
Anh không trở về, không để lại dấu chân trên con đường làng xưa. Nhưng sự hi sinh của anh đã hòa vào đất, vào nước, vào những nhịp cầu nối liền hai bờ. Và ở nơi xa ấy, giữa rừng sâu Căm-pu-chia, có một người lính Việt Nam vẫn lặng lẽ nằm lại, như một chứng nhân âm thầm của những năm tháng hoa lửa không thể nào quên.



