Thân nhân liệt sĩ, người có công

NGƯỜI NẰM LẠI MÙA LỬA 1971

Những năm tháng chiến tranh ác liệt đã lùi xa, nhưng trong ký ức của người dân Hải Phú, cái tên Nguyễn Bá Hào vẫn được nhắc đến với niềm tiếc thương và tự hào. Anh là một trong những người con của quê hương đã mãi mãi nằm lại trong mùa lửa năm 1971 – khi chiến tranh đang ở giai đoạn khốc liệt nhất.

Quảng Trị19/08/2026Hồng Sương Lê (Đoàn UBND tỉnh)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Những năm tháng chiến tranh ác liệt đã lùi xa, nhưng trong ký ức của người dân Hải Phú, cái tên Nguyễn Bá Hào vẫn được nhắc đến với niềm tiếc thương và tự hào. Anh là một trong những người con của quê hương đã mãi mãi nằm lại trong mùa lửa năm 1971 – khi chiến tranh đang ở giai đoạn khốc liệt nhất.

Hào sinh ra trong một gia đình nông dân nghèo. Tuổi thơ của anh gắn liền với ruộng đồng, với những buổi theo cha ra đồng, theo mẹ gánh lúa về nhà. Cuộc sống tuy vất vả nhưng yên bình. Thế rồi chiến tranh ập đến, phá vỡ tất cả.

Những trận càn, những đợt bom dội xuống làng khiến cuộc sống người dân đảo lộn. Chứng kiến cảnh quê hương bị tàn phá, người thân và hàng xóm bị bắt bớ, Hào sớm nhận ra rằng mình không thể đứng ngoài. Khi vừa tròn đôi mươi, anh tình nguyện tham gia lực lượng chiến đấu tại địa phương.

Ngày lên đường, mẹ anh không nói nhiều. Bà chỉ lặng lẽ gói cho con một nắm cơm, một ít muối vừng và dặn: “Đi đi con, giữ lấy quê mình.” Câu nói giản dị ấy theo anh suốt những năm tháng chiến đấu.

Năm 1971, chiến sự ở Quảng Trị trở nên vô cùng ác liệt. Các trận đánh liên tiếp diễn ra, địch tăng cường càn quét, hòng tiêu diệt lực lượng cách mạng. Trong một trận đánh tại khu vực gần làng, đơn vị của Hào được giao nhiệm vụ chặn địch, giữ vị trí để bảo vệ đường rút cho lực lượng phía sau.

Trận chiến diễn ra trong điều kiện vô cùng khó khăn. Hỏa lực địch mạnh, quân số đông, trong khi lực lượng ta mỏng. Nhưng Hào và đồng đội vẫn kiên cường bám trụ. Họ chiến đấu không chỉ để giữ vị trí, mà còn để bảo vệ đồng đội, bảo vệ con đường sống cho những người phía sau.

Khi trận đánh bước vào giai đoạn ác liệt nhất, nhiều đồng đội đã bị thương. Hào vẫn tiếp tục chiến đấu, vừa bắn trả, vừa tìm cách đưa những người bị thương ra khỏi khu vực nguy hiểm. Trong một lần quay lại cứu đồng đội, một loạt đạn đã trúng vào anh.

Ngã xuống giữa chiến trường, Hào vẫn hướng ánh mắt về phía con đường mà đồng đội đang rút lui. Anh không kịp nói lời nào, nhưng hành động của anh đã nói lên tất cả.

Nhờ sự kiên cường của anh và đồng đội, đơn vị đã rút lui an toàn. Nhưng Hào thì mãi mãi ở lại, trở thành một phần của đất mẹ.

Tin anh hy sinh được đưa về làng trong một buổi chiều lặng gió. Mẹ anh không khóc thành tiếng. Bà chỉ ngồi lặng bên hiên nhà, đôi mắt nhìn xa xăm. Có lẽ trong lòng bà, nỗi đau đã quá lớn để có thể bật thành lời.

Nhiều năm sau, khi chiến tranh đã qua, người dân Hải Phú vẫn nhắc đến anh như một người con tiêu biểu của quê hương. Không có những chiến công được ghi chép đầy đủ, không có những tấm huân chương lấp lánh, nhưng sự hy sinh của anh đã góp phần làm nên hòa bình hôm nay.

Nguyễn Bá Hào – một cái tên giản dị, một cuộc đời ngắn ngủi, nhưng lại mang ý nghĩa lớn lao. Anh đã sống như bao người bình thường khác, nhưng khi Tổ quốc cần, anh đã chọn cách sống cao cả nhất: hy sinh.

Và từ mùa lửa năm 1971 ấy, anh đã hóa thành bất tử trong lòng quê hương.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn