NGƯỜI NẤU BẾP DÃ CHIẾN
Một bếp dã chiến giữa rừng sâu, nơi người phụ nữ ngày ngày nấu những bữa cơm vội cho bộ đội trước giờ ra trận.
Bếp chỉ là hố đất đào sâu, che bằng lá rừng để tránh khói. Bà Nhàn nấu ăn cho cả tiểu đội bằng những nồi gạo ít ỏi và rau rừng hái vội. Mỗi bữa ăn phải nấu thật nhanh, thật kín, để không lộ vị trí.
Có hôm bom nổ gần, đất đá rơi xuống nồi, bà lặng lẽ vớt ra, tiếp tục nấu. Bà nói: “Bỏ thì phí, mà bộ đội thì đang đói.” Những bữa cơm nóng hiếm hoi ấy là nguồn động viên lớn trước khi các anh lên đường chiến đấu.
Nhiều lần, bộ đội ăn chưa xong đã phải rời đi. Bà gom nồi, dập bếp, lại chuẩn bị cho lượt sau. Có những gương mặt bà chỉ gặp đúng một lần, rồi mãi mãi không trở lại.
Ngày hòa bình, bà Nhàn về quê, tiếp tục nấu bếp cho gia đình. Nhưng với bà, những nồi cơm dã chiến năm xưa là ký ức không thể quên – nơi sự sống được nuôi dưỡng giữa cái chết cận kề.



