NGƯỜI NGÃ XUỐNG Ở CHÙA PHƯỚC THẠNH
Chiều tối ngày 23 tháng 11 năm 1940, phong trào khởi nghĩa ở Cai Lậy vẫn tiếp diễn.
Tại Nhị Quí, lực lượng khởi nghĩa tập hợp ở nhiều hướng.
Một cánh do Võ Văn Dư chỉ huy tiến về cầu Vĩ, tổ chức phá cầu và rào đường.
Một cánh khác tập hợp thanh niên, mang trống chầu, đánh mõ và hô khẩu hiệu.
Đoàn người tiến về phía Phú Quí.
Khi đến chùa Phước Thạnh, họ dừng lại để thêm dầu vào những ngọn đuốc.
Không ai biết rằng nơi đây sắp trở thành một địa điểm đẫm máu.
Tiếng súng bất ngờ vang lên.
Đèn pha bật sáng.
Khoảng 20 lính mã tà do Quận Tâm chỉ huy xuất hiện. Vì cầu Vĩ đã bị phá, họ lội qua kinh và nổ súng vào đoàn người. Một số người chạy vào chùa để tránh đạn.
Trong cuộc đàn áp ấy, Nguyễn Văn Tố và Trương Văn Tương, hai người đi đầu, bị bắn chết.
Hai người ngã xuống trong lúc đoàn người đang tiến về phía trước.
Đó là một khoảnh khắc đau thương.
Nhưng những người còn lại không thể dừng lại lâu.
Họ phải tìm cách đưa người bị thương về nơi an toàn.
Anh Nguyễn Văn Tời bị thương nặng và sau đó chết khi được khiêng đến nhà lồng chợ Nhị Quí. Võ Văn Dư cũng bị thương.
Câu chuyện về Nguyễn Văn Tố vì thế không tách rời khỏi câu chuyện của cả đoàn người.
Ông là một trong những người đi đầu.
Và người đi đầu thường là người đối diện nguy hiểm trước tiên.
Trong những cuộc đấu tranh, vị trí ấy đòi hỏi sự can đảm.
Không ai biết chính xác giây phút nào viên đạn sẽ đến.
Không ai biết mình có trở về hay không.
Nhưng họ vẫn tiến lên.
Ngày nay, chùa Phước Thạnh không còn là nơi của tiếng súng.
Những con đường quanh vùng đã thay đổi.
Cuộc sống người dân đã đổi thay.
Nhưng địa danh ấy vẫn có thể được nhắc đến như một chứng tích của thời kỳ lịch sử.
Nguyễn Văn Tố không để lại những bài diễn văn dài.
Ông để lại một câu chuyện bằng chính sự hy sinh của mình.
Và câu chuyện ấy cần được kể lại cho thế hệ sau.
Bởi khi biết một người cụ thể đã ngã xuống ở một địa điểm cụ thể, người trẻ sẽ cảm nhận lịch sử gần hơn.
Đó không còn là một dòng chữ trong sách.
Đó là câu chuyện về một người con của quê hương.
Bài học cho thế hệ trẻ: Hãy biết trân trọng từng địa danh lịch sử của quê hương. Mỗi nơi có thể là một trang ký ức về những người đã hy sinh để đất nước có ngày hôm nay.


