Người nghệ nhân giữ lửa rối nước giữa vùng chiêm trũng
đất nước mình đi lên từ bùn đất, từ những cánh đồng chiêm trũng quanh năm sóng vỗ. Khi giặc giã ập đến, chúng ta cầm giáo, cầm súng. Nhưng khi tiếng súng lặng đi, người nông dân lại trở về với mái đình, mặt ao để tìm lại nụ cười. Chú đã dành cả đời mình để đẽo gọt những quân rối, để giữ cho chú Tễu mãi nhe răng cười, cho con rồng phun nước giữa mặt ao làng.
Có những năm tháng đất nước đói nghèo, người ta lo cái bụng chưa xong, ai còn tâm trí xem múa rối. Nhiều người bỏ nghề, những quân rối nằm phủ bụi trong kho. Nhưng chú vẫn đêm đêm chong đèn, gọt gọt, vẽ vẽ. Chú bảo với con cháu: "Mất đi quân rối là mất đi cái hồn nhiên của cha ông mình. Đất nước có giàu lên mà mất đi bản sắc thì cũng như cái cây có ngọn mà không có gốc".
Chú nhớ những buổi diễn dưới mưa, khán giả chỉ có vài ba đứa trẻ con và những cụ già, nhưng chú vẫn ngâm mình dưới nước lạnh hàng giờ để điều khiển quân rối. Cái niềm vui khi thấy quân rối bay lượn trên mặt nước, kể chuyện Thánh Gióng đánh giặc, chuyện Thạch Sanh chém chằn tinh... đó chính là sự hồi sinh của văn hóa. Giữ nghề truyền thống cũng là một cách yêu nước, là cách chúng ta khẳng định rằng: Dân tộc Việt Nam không chỉ biết chiến đấu mà còn có một tâm hồn vô cùng phong phú và rực rỡ sắc màu.


