NGƯỜI NGHỆ SĨ TÀI HOA
Câu chuyện được sưu tầm trên facebook Đầu súng trăng treo
Hoàng Vân, một trong những nhạc sĩ tài hoa của nền âm nhạc cách mạng Việt Nam luôn để lại dấu ấn sâu đậm trong lòng người nghe bằng những giai điệu đẹp, trau chuốt, đậm đà phong vị dân tộc. Những ca khúc của ông, dù viết về quê hương, đất nước hay con người, đều thấm đẫm chất dân ca, vừa mộc mạc, gần gũi, vừa giàu sức biểu cảm. Trong số đó, "Bài ca Vĩnh Linh" là một sáng tác tiêu biểu, ra đời trong những năm tháng khốc liệt của chiến tranh, mang theo hơi thở nóng bỏng của thời cuộc và tình yêu thiết tha với mảnh đất nơi đầu sóng ngọn gió.
Năm 1966, giữa lúc đế quốc Mỹ mở rộng cuộc chiến tranh phá hoại ra miền Bắc, Hà Nội, Hải Phòng và nhiều thành phố lớn bị oanh tạc ác liệt, Hoàng Vân khi ấy đang công tác tại Đài Tiếng nói Việt Nam được cử vào tuyến lửa miền Trung cùng đoàn nhạc sĩ. Lần đầu đặt chân đến Vĩnh Linh, vùng đất anh hùng hứng chịu mưa bom bão đạn, ông đã choáng ngợp trước khí chất kiên cường của con người nơi đây. Trong không khí khẩn trương, sục sôi ấy, cảm xúc đến với ông một cách dồn dập và mãnh liệt. Không như những lần đi thực tế trước đó khi ý tưởng đến chậm và cảm hứng bị trì hoãn lần này, những câu nhạc đầu tiên của Bài ca Vĩnh Linh tuôn chảy như suối nguồn: “Ngó bên tê Trường Sơn một dải/ Nghe bên ni sóng vỗ Cửa Tùng…”. Chỉ trong một ngày, ông đã hoàn thiện ca khúc với hai lời ca đậm tình đất, tình người.
Cùng chuyến đi ấy, ông còn sáng tác Quảng Bình quê ta ơi, một bài hát được bà con nông dân Quảng Bình đón nhận nồng nhiệt. Ông từng tâm sự: “Mình luôn cố gắng viết tại chỗ, hát cho bà con nghe, mong nhận được phản hồi thật từ công chúng”. Tiếc rằng với "Bài ca Vĩnh Linh", do thời gian gấp gáp, ông chưa kịp trình bày cho người dân nơi ấy nghe trực tiếp. Chính điều đó khiến ông băn khoăn, lưỡng lự mãi trước khi đưa bài hát lên làn sóng phát thanh. Với Hoàng Vân, thành công không chỉ là lời khen, mà là sự lan truyền tự nhiên trong lòng nhân dân, nơi mà âm nhạc được sống, được hát lên bằng cả trái tim.



