NGƯỜI NGHE TIẾNG GỌI TRONG MƠ
Sau một trận đánh, Tuấn sống sót.
Nhưng từ đó, anh hay mơ.
Trong giấc mơ, có người gọi tên anh.
Rất rõ.
Rất gần.
Anh tỉnh dậy.
Không ai gọi.
Chỉ có đêm.
Và sự im lặng.
Anh kể với người khác.
Họ nói:
– “Do mệt thôi.”
Nhưng tiếng gọi vẫn quay lại.
Đêm này qua đêm khác.
Một lần, anh hỏi:
– “Nếu người đã mất… còn gọi mình thì sao?”
Không ai trả lời.
Một người chỉ nói:
– “Chắc là họ nhớ.”
Tuấn không biết.
Chỉ biết rằng…
có những người đã đi xa.
Nhưng không rời khỏi ký ức của người ở lại.
Và đôi khi…
họ trở về.
Không phải bằng hình dạng.
Mà bằng những tiếng gọi không ai khác nghe thấy.



